1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Thiền sư Tông Diễn & hành trình tìm lại người mẹ ly biệt

Thảo luận trong 'Trò chuyện linh tinh' bắt đầu bởi nhankiet93, 16/8/16.

Lượt xem: 11

  1. nhankiet93

    nhankiet93 Thành Viên Mới

    Tham gia:
    12/7/16
    Bài viết:
    58
    Được thích:
    0
    Tín dụng:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Thiền sư Tông Diễn & hành trình tìm lại sức mẹ ly biệt


    – “Tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật”.

    Với tinh thần đó, đọc lại lịch sử Phật Pháp Việt Nam, nhất là qua gương sống của chư vị thiền sư, các bậc xuất gia, ngoài công hạnh tu tập, hành đạo, chúng ta còn gặp nhiều câu chuyện hiếu đạo khôn xiết đặc biệt. Trong số đó, phải kể đến Thiền sư Tông Diễn.

    Chuyện ghi lại rằng, Thiền sư Tông Diễn, hiệu Chân Dung (1640-1711), người thôn Phú Quân, huyện Cẩm Giang. Sư là Tổ thứ 2 của dòng thiền Tào Động ở Việt Nam. Ngoài đạo nghiệp, cuộc thế của Thiền sư Tông Diễn còn có một sự tích rất cảm chạnh lòng người. Đó là câu chuyện về lòng hiếu thảo của ngài với người mẹ của mình.

    Sư mồ côi cha từ nhỏ, mẹ tần tảo chạy chợ buôn bán để nuôi sư. Năm sư 12 tuổi, một hôm bà mẹ chuẩn bị gánh hàng ra chợ bán, dặn con: “Mẹ có mua sẵn một giỏ cáy (cua) để sẵn ở ao, trưa nay con giã cáy nấu canh, trưa về mẹ con mình dùng”. Bà gánh hàng đi rồi, gần đến giờ nấu cơm, sư ra ao xách giỏ cáy lên định đem giã nấu canh như lời mẹ dặn, song nhìn thấy những con cáy tuôn những hạt bọt ra, tuồng như khóc rơi từng giọt nước mắt. thương quá, sư không đành đem giã, lại đem đến ao giở nắp giỏ thả hết.

    Đến trưa bà mẹ đi bán về, vừa nhọc nhằn vừa đói bụng, hai mẹ con lên mâm cơm ngồi ăn, bà không thấy món canh cáy liền hỏi lý do. Sư thưa: “Con định đem đi giã, thấy chúng nó khóc, con thương quá đem thả hết”. Bà mẹ nổi giận, bỏ bữa cơm, chạy lấy roi đánh sư một trận như lôi đình. Sợ quá, sư chạy một mạch không dám ngó lại. Từ đó sư và mẹ ruột ly biệt.

    [​IMG]

    Sau khi chạy khỏi nhà, sư mệt quá ngất đi và được một sư cụ đưa về chùa cưu mang. Từ đó sư ở chùa và rồi xuất gia. Sau khi đã tu hành sáng đạo, một bữa sư tọa thiền, lòng bỗng nhớ đến người mẹ xưa. Ngài nghĩ mẹ giờ chắc đã già yếu không có ai chăm chút. Người tu hành từ đời sống gia đình nhưng ơn sinh thành dưỡng dục thì phải đền đáp. Nghĩ vậy ngài liền về quê cũ tìm mẹ nhưng tìm không ra. vì sau buổi lỡ giận đánh con đó, mẹ ngài cũng hối hận đi lang thang khắp nơi tìm con.

    Đến hơn ba mươi năm sau, người mẹ thì cũng già yếu nên trở về quê cũ và mở một quán nước để làm kế sinh nhai và tiện việc hỏi han tin tưởng.# con mình. Suốt mấy chục năm bà chỉ mong tìm được đứa con trai duy nhất để nói một câu xin lỗi, có thế thì mới yên lòng nhắm mắt và gặp lại chồng dưới suối vàng.

    Về phần mình, sư vẫn dò hỏi tin cẩn về người mẹ đã ly biệt. Một dịp, sư lại về làng cũ và vào quán trà của bà lão uống nước. Thấy bà lão đầu tóc bạc phơ đang châm trà bán cho khách, đợi đến lúc bà lão rảnh, sư mới hỏi thăm lai lịch. Bà thở dài than:

    – Bạch sư cụ, chồng tôi mất sớm, có một đứa con trai mà nó bỏ đi mất từ khi được mười hai tuổi. Thân già đêm ngày không ai, tôi phải lập quán bán nước trà, kiếm tí chút tiền sống lây lất qua ngày.
    Sư hỏi:

    – Cụ có muốn vào chùa không, nếu cụ đồng ý thì chúng tôi xin thỉnh cụ về chùa để nương bóng từ bi trong những ngày tháng còn lại.
    – Tôi già rồi đâu làm gì nổi mà vào chùa công quả, không làm mà ăn cơm chùa tội lắm.

    Sư nói:
    – Cụ đừng ngại, ở chùa có nhiều việc, người mạnh gánh nước bửa củi, nấu cơm, người yếu quét sân, nhổ cỏ, miễn có làm tí đỉnh, còn ngày giờ tụng kinh niệm Phật là tốt.

    Bà lão thấy sư có lòng tốt bèn nói:

    – Nếu sư cụ thương giúp kẻ cô quả này, tôi rất mang ơn.
    Sư hẹn ít hôm sau sẽ có người đến đón bà về chùa. Về chùa, sư họp Tăng chúng nơi sư đang trụ trì hỏi quan điểm có thuận cho bà lão cô quả ấy ở chùa không. Toàn chúng đều đồng thuận mời bà lão về chùa. Sư cho cất một am tranh trong khuôn viên chùa, cho người đi rước bà lão về ở đây. Mỗi hôm, sư cắt cử bà lão quét sân chùa hay nhổ cỏ, tùy sức khỏe của bà. Sư luôn luôn nhấc bà tu hành và mỗi sáng đều qua am thăm hỏi bà lão.

    Được một thời kì, bà lão lâm bệnh, sư tự thân nấu cháo trông nom bà lão khiến các môn đồ đều thấy lạ. Biết bà lão không sống được bao lâu, song vì có duyên sự phải đi vắng dăm bảy hôm nên trước khi đi, sư dặn dò mọi người: Nếu bà lão có mệnh hệ gì thì chúng Tăng cứ làm đủ nghi lễ nhưng khi liệm thì đừng vội đậy nắp săng, đợi sư về sẽ đậy sau.

    Đúng như lời sư đoán, bốn năm hôm sau bà từ trần, Tăng chúng làm đúng như lời sư dặn, chỉ để bà trong hậu sự mà không đậy nắp. Hai hôm sau sư về, nghe bà lão mất còn để trong cỗ áo. Sư về nhìn mặt lần chót, đi quanh hậu sự 3 lần rồi đậy nắp quan liêu. Sau đó sư nói to:

    – Như lời kinh Phật dạy: Một người tu hành ngộ đạo cha mẹ sanh thiên, nếu lời ấy không ngoa xin cho thùng bay lên hư không để chứng minh lời Phật.

    Nói xong sư liền cầm tích trượng gõ ba cái, cỗ ván từ từ bay lên hư vô, rồi hạ xuống. Lúc ấy mọi người mới biết bà lão là mẹ của sư.
    Hòa thượng vừa dứt tiếng, chiếc cỗ áo bỗng như có một lực đẩy, từ từ nâng lên cao, sát mái am tranh, lửng lơ. Mọi người nhất loạt quỳ xuống, chắp tay, ngẩng mặt nhìn lên trong một niềm kính ngưỡng tột bậc. Mắt Hòa thượng sáng ngời, an trú trong chốc lát ngày nay tiệt, một giây mà đằng đẵng thiên thu.

    Tâm hiếu của người con hòa lẫn trong tâm từ của một bậc chân tu đắc đạo, nở tung như đóa sen tỏa hương tinh khiết, tuy vô hình mà bất tử, tuy vô thanh mà chan chứa âm hưởng diệu kỳ, tuy vô tướng mà chan hòa khắp cùng cõi giới.

    Khi chiếc quan tài nhẹ nhõm trở về chỗ cũ, người ta thấy khuân mặt bà cụ – bây giờ đã rõ là thân mẫu của sư trụ trì – tươi nhuận tinh quái. Mùi hương lạ lại tỏa ra phảng phất quanh nhà. Mọi người đứng bất động, đắm mình trong niềm phúc lạc ngàn năm chưa dễ có.
    Nơi quán nước ngày xưa của mẹ, sư bèn lập một ngôi chùa đặt tên là Mại Trà Lai tự. Am tranh mẹ từng ở có tên là Dưỡng Mẫu đường, sớm chiều nhang khói nghi ngút.

    Đó là một trong nhiều câu chuyện trong hành trạng của vị thiền sư Việt Nam đạo phong, can dự tới hiếu đạo của người xuống tóc. Ngài cũng là người sống gần dân, được người dân yêu quý gọi bằng tên mộc mạc là Hòa thượng Cua.

    Cách báo đáp thâm ân bố mẹ của Thiền sư Tông Diễn đã lưu mãi trong lòng người, vượt cả thời gian. Hình tượng và hạnh hiếu đó không chỉ lưu truyền trong dân gian mà đã được xây dựng thành hình tượng nghệ thuật, được chuyển thể qua các loại hình sân khấu, làm rung động lòng người nhiều thế hệ. – GN
Similar Threads: Thiền Tông
Diễn đàn Tiêu đề Date
Trò chuyện linh tinh Auto tự Động Báo Danh Tống Kim - Auto PK Tình Trong Thiên Hạ 15/10/14
Trò chuyện linh tinh Auto tự Động Báo Danh Tống Kim - Auto PK Tình Trong Thiên Hạ 10/10/14
Trò chuyện linh tinh Thiên Môn – Vị Thuốc chữa viêm nhiễm Họng hiệu nghiệm nhất định Thứ tư lúc 09:27
Trò chuyện linh tinh Nếu bạn là Song Tử hãy yêu một Thiên Bình 2/12/16
Trò chuyện linh tinh Những biện pháp cải thiện sức đề kháng cho bé 1/12/16