1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Thay đổi để thành công - Từ câu chuyện con ếch bị luộc đến sự cần thiết phải thay đổi.

Thảo luận trong 'Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống' bắt đầu bởi Administrator, 10/7/12.

Lượt xem: 514

  1. Administrator

    Administrator Ngọc Điệp Hoàng Thành viên BQT

    Tham gia:
    19/3/11
    Bài viết:
    5,222
    Được thích:
    15,014
    Tín dụng:
    3,450,331
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Mar
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Chợt nghĩ con người cũng có một thuộc tính như vậy, đó là: Thói quen. Nếu cuộc sống của chúng ta là một nồi nước mát, thì nó cũng không ngừng nóng lên một cách tự nhiên, từ từ, đến nỗi nếu không để ý thì ta cũng chẳng nhận ra. Bởi chẳng nhận ra nên ta cũng chẳng thèm phản ứng hay hành động gì cả, ta chẳng làm gì...


    [video=youtube;Lus91_cErII]http://www.youtube.com/watch?v=Lus91_cErII[/video]

    Chuyện kể:
    " Hai anh em nhà nọ được người cha đưa cho hai con ếch và sai mỗi người hãy luộc một con theo cách của mình.
    Người em đặt chú ếch vào một cái nồi nước đang nóng và ngay lập tức, chú ếch phóng vụt ra ngoài. Người em không hoàn thành được nhiệm vụ mà cha đã giao cho.
    Còn người anh, cậu ta đặt nồi nước lạnh lên bếp, sau đó mới thả chú ếch vào. Cảm thấy không có gì nguy hiểm, chú ếch ở yên trong nồi, thậm chí, chú ta còn tò mò tự hỏi đây là cái ao gì mà bé tí tẹo, nước ao thì lại trong vắt. Sau đó, người anh bật lửa nhỏ để đun cho nước từ từ nóng lên. Khi nước ấm dần, chú ếch cảm thấy khoan khoái và cực kỳ thoải mái. Sự ấm áp mang lại cảm giác dễ chịu. Nồi nước như phòng tắm hơi, hoạt động quá giới hạn lấy đi dần sức lực và khiến cho chú ếch mê man đi trong trạng thái thư giãn. Cuối cùng, chú ếch đã bị luộc chín. Người anh hoàn thành nhiệm vụ mà cha đã giao cho."

    Chợt nghĩ con người cũng có một thuộc tính như vậy, đó là: Thói quen. Nếu cuộc sống của chúng ta là một nồi nước mát, thì nó cũng không ngừng nóng lên một cách tự nhiên, từ từ, đến nỗi nếu không để ý thì ta cũng chẳng nhận ra. Bởi chẳng nhận ra nên ta cũng chẳng thèm phản ứng hay hành động gì cả, ta chẳng làm gì...
    Mỗi ngày đều lặp lại những gì của ngày hôm qua, rồi một ngày trôi qua và ngày hôm sau ta lại thực hiện quy trình cũ... Dù là ở nhà hay ở chỗ làm, ta có thể ngồi quán nước, lướt net, chơi game, đọc báo, xem TV, buôn dưa lê hay vô số những việc không tên khác. Cuộc sống "bình lặng" trôi đi. Rồi từ từ, dần dần, ta có những thói quen, những thói quen đến một độ nào đó cũng giúp ta "nằm yên" trong khi thiên hạ vẫn không ngừng tiến lên thần tốc, trong khi cuộc sống vẫn không ngừng "nóng" lên từng giây.

    Ta hầu như chẳng còn muốn động não nữa. Trong công việc cũng như cuộc sống thường ngày, ta chẳng nghĩ ra được cái gì mới mẻ cả! Và rất có thể ta cũng sẽ có một "kết cục dịu êm" như con ếch kia!
    Thời gian trôi qua nhanh quá khiến ta không nhận ra, hay vì những thói quen kia khiến ta mất đi cảm giác rằng thời gian đang vút qua? Để đến một lúc nào đó, nhìn lại đoạn đời đã qua, bỗng giật mình: Cùng với thời gian đã mất là tuổi trẻ, bao cơ hội đã bị bỏ lỡ, nhiều thứ vụt khỏi tầm tay, trong đó có những thứ quý giá mãi mãi không bao giờ còn tìm lại được. Cuộc sống liên tục vận động, không ngừng thách thức, cuộc sống tươi đẹp sẽ trở nên đầy những nguy cơ đang đến từ từ đối với tất cả những "chú ếch".

    Con người ta đôi khi rất kỳ cục, cũng rất giống... con ếch. Khi nguy cơ không rõ rệt, khi mọi sự chung quanh đều "cảm giác" như không có gì xảy ra thì chẳng bao giờ chịu phản ứng cả. Thế nên, một người từng xuất sắc ở một vị trí nào đó, có thể một ngày sẽ hết xuất sắc và bị thay thế. Một doanh nghiệp "một thời vàng son" nhưng có thể "đột nhiên" (trên thực tế là từ từ nhưng không ai cảm thấy mà thôi) chìm nghỉm. Thế nên mới có chuyện ở đâu đó xảy ra hoả hoạn kinh hoàng rồi người ta mới chịu để ý đến công tác phòng cháy chữa cháy, tai nạn giao thông xảy ra liên tục cho người đi bộ rồi người ta mới nghĩ được đến chuyện xây cầu vượt qua đường...
    Và ở đâu đây còn vô số những "nguy cơ" khác đang từ từ lớn lên mà ta không hay biết hay không thèm biết. Có những điều xảy ra vào một ngày không đẹp trời nào đó mà ta vẫn gọi là "bất thình lình", thực ra lại đang được nuôi dưỡng qua từng ngày.

    Sớm mai tỉnh giấc chợt tự hỏi mình: Lẽ nào ta cũng chỉ như một con ếch ?

  2. Administrator

    Administrator Ngọc Điệp Hoàng Thành viên BQT

    Tham gia:
    19/3/11
    Bài viết:
    5,222
    Được thích:
    15,014
    Tín dụng:
    3,450,331
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Mar
    Nơi ở:
    Hà Nội