1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Tâm sự người bảo vệ

Thảo luận trong 'Trò chuyện linh tinh' bắt đầu bởi ThienDi, 3/10/16.

Lượt xem: 7

  1. ThienDi

    ThienDi Thành Viên Mới

    Tham gia:
    21/7/16
    Bài viết:
    17
    Được thích:
    0
    Tín dụng:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Tôi còn nhớ như in cuộc chuyện trò với Nó người bạn thân của tôi. Nó đã để lại cho tôi một thứ cảm xúc khó tả. Một lời làm đau tôi và làm đau những người làm nghề bảo vệ như tôi.
    “ Mày biết là công việc ấy chỉ dành cho người không có học vấn không ?, việc ấy mà mày cũng làm mãi được à ?”
    đột nhiên trong lòng tôi trào lên một thứ xúc cảm lạ suộc lên tận sống mũi cay cay. Tôi không để cho nó nói thêm câu nào nữa tôi vội tắt máy.
    Tôi và nó chơi với nhau rât thân từ hồi lớp 1 đến năm lớp 12 thì nó theo bố mẹ lên đô thị học, lâu không gắp nó không biết giờ nó ra sao chỉ nghe thấy người ta bảo giờ là Giám Đốc một tổ chức gì đó lớn lắm.
    Cuộc điện thoại của nó làm tôi nghĩ suy . vì sao nó mới nghe tôi làm bảo vệ nó lại như vây? Lâu rồi chúng tôi không liên lạc gì với nhau nhẽ ra nó và tôi phải trò chuyện dài dài nhưng cái lòng tự trọng của tôi không cho phép.
    Ừ! Giám Đốc thì sao? Bảo vệ
    cong ty bao ve tai quan 9 thì sao? Có khác gì nhau không? Phải chăng nó là danh giới mà tôi không thể trò chuyện với vị Giám đốc đã từng có một tuổi thơ , từng có ước mong với tôi. Nghề nào cũng là nghề, cũng đem chính sức lực, mồ môi và “ nước mắt” để làm việc, để nuôi cái gọi là cuộc sống. Con người trong xã hội không phải tất cả đều có cuộc sống giống nhau. Có người ở vị trí này, người ở vị trí kia,nhưng dù ở vị trí nào đi chăng nữa thì mục đích rút cuộc cũng chỉ để sinh tồn, nó chỉ khác nhau cái tên gọi. Anh may mắn hơn tôi, anh có điều kiện học hành, anh có điều kiện thực hiện ước mong, cố nhiên anh sẽ trở nên một ai đó trong xã hội. Còn những người như tôi. Không điều kiện học hành, không có khả năng thực hiện ước mong của bản thân thì chẳng thể trở nên một ai đó trong xã hội ? Con đường nào chả có vinh quang. quang vinh không hẳn là niềm vui của một Hoa hậu được đeo vương niệm trên đầu, vinh quang không hẳn một nhà khoa học được nhận bằng sáng chế. vẻ vang cũng không hẳn là một cán bộ được nhận huy chương, được thăng chức. Đối với tôi quang vinh chỉ đơn giản là hoàn tất tốt công tác mình đã trọn, được cống hiến những gì mình có cho công việc ưa chuộng của mình.
    Tôi làm nghề bảo vệ. Nghề bảo vệ
    cong ty bao ve tai quan 7 bình thường, không sang trọng nhưng đó là nghề tôi đã chọn, nó ăn nhập với tôi, với tất cả những người không có điều kiện để trở nên một thương gia giàu có, một sỹ quan cao cấp, một ông chủ triệu phú hay một minh tinh điện ảnh nổi tiếng.Có ai biết nghề bảo vệ là nghề cống hiến lặng thầm. Họ cũng đáng toả sáng lắm chứ? . Trong thời chiến, phía sau tuyền tuyến là hậu phương, hậu phương kiên cố thì tuyền tuyến mới vững “tay súng” có niềm tin đương đầu. Giờ thời bình “ thương trường’” là “ chiến trường”, người Bảo vệ cũng như một hậu phương chắc chắn cho nơi “chiến trường” ấy. Người bảo vệ sẽ tạo niềm tin cho các “ chiến sĩ” an tâm chiến đấu, an tâm san xuất. Họ đứng phía sau giữ yên ổn cho nơi các anh yên ổn tâm làm việc, cho các anh đem cái mà các anh đã được trau dồi khi chúng tôi không làm được điều đó ra cống hiến cho cuộc sống.
    Xem thêm:
    dich vu bao ve tai quan 8
    Khi Nó theo bác mẹ lên đô thị học cũng là lúc tôi không còn gặp lại nó nữa. Không còn ai để tâm tình, để cùng thực hiện mong ước làm một giáo viên dậy toán giỏi . Sự mất mát nhỏ nhoi ấy lại làm tôi thấy trống rỗng lạ kỳ. Sự trống rỗng ấy chưa được vơi bớt thì nỗi mất mát lớn lại ấp đến tôi.Trận lũ đã quét hết những gì tôi có : gia đình, ước mong. bác mẹ tôi đã mất tích sau trận lũ, đã bỏ 3 anh em tôi ra đi. Một mình tôi phải gánh vác tất cả công việc của một người cha, một người mẹ và một người anh. Tôi đã phải từ bỏ mơ ước của mình.Tôi đã nghỉ học khi chưa hết lớp 12, không thấy tôi đến trường thầy cô và Các bạn thay nhau đến cổ vũ tôi cố gắng tiếp tục đi học, họ thấy tiếc nuối cho một học sinh xuất dung nhan như tôi. Tôi bắt đầu tự thân cần lao để lo cho cuộc sống, lo cho bữa ăn của chính tôi và hai đứa em tôi.
    Tôi đi theo mấy bác trong làng đi làm phụ hồ, tháng chắt bóp cũng đủ tiền ăn với đóng học phí cho hai đứa em. Khỏe mạnh thì còn để ra một ít nhưng mấy trận ốm đã làm tôi tốn không ít tiền thuốc, sức khỏe của tôi giảm dần. Thấy tôi ốm yếu liên tục mấy chưng không cho tôi đi làm, bảo tôi nên kiếm việc khác nhẹ nhõm hơn.Việc gì ở cái vùng quê nghèo này? Việc gì nhẹ nhàng mà có tiền cho đứa chưa có bằng cấp học hành như tôi như tôi. Tôi quyết định gửi hai đứa em cho bà ngoại và đi lên Hà Nội tiềm việc. Gói gém đồ đặc khởi hành, đồ đặc cũng không có nhiều chỉ vẻn vẹn có 2 bộ áo quần với 3 trăm nghìn. Hà Nội tôi đã nghe nhiều người kể ,nhưng nó khác xa so với những gì tôi hình dung về nó. ầm ĩ. náo nhiệt.Khi đặt chân lên đây những hình ảnh của sự bọn chen đã in vào mắt tôi.Tôi bắt đầu thấy sợ.
    Tôi vội vàng tìm cái địa chỉ mà anh ở làng ghi cho tôi khi biết tôi có ý lên Hà Nội tìm việc qua một lần tình cờ gặp ở đầu làng. Hỏi mãi cũng tìm ra cái địa chỉ đó, nó ở sâu trong ngõ cách đường quốc lộ khá xa, đứng trước mặt tôi là quán Karaoke Trúc Hương lúc tôi không biết phải gắp ai thì anh , người đã cho tôi cái địa chỉ chạy ra vồn vập tôi như một người thân lâu không gặp, anh vội vàng dẫn tôi vào bên trong hướng dẫn chi tiết những việc tôi phải làm. Tôi nghi ngời cái sự nhiệt tình của anh. Ngay cả anh tôi còn không rõ tên anh là gì, chỉ biết cùng làng và chỉ gặp có lần ở đầu làng đó. Tôi khởi đầu công việc trên mảnh đất bon chen từ hôm ấy. công tác anh giao cho tôi chỉ là lau dọn phòng hát và hi hữu chở mấy cô nhân viên trong quán đi ra ngoài. Làm việc ở đây tôi cảm thấy có gì đó mình không hiểu. Khách đến quán thì đông nhưng chỉ toàn khách quen. Một tuần, hai tuần tôi dần thấy chán công tác nhàm chán này, tôi đã xin nghỉ để tìm một công tác khác, không cho tôi nghỉ anh cố giữa tôi làm việc cho anh cũng vì tôi là một đứa ngoan ngoãn dễ bảo không thắc mắc, không than vãn. Nhưng sau thấy tôi nại quá anh cũng đồng ý và trả cho tôi mấy trăm gọi là tiền công tôi làm trong mấy tuần qua, tiền ăn tiền ở anh trừ hết.
    Không một đồng, không chỗ ở, tôi như người vô gia cư, không biết đi đâu , giá như ba má tôi có người anh em hay chú bác họ hàng xa ở trên này thì ít ra tối nay tôi cũng được bát cơm và có chỗ ghé lưng, tôi cứ đi dọc theo con đường quốc lộ đi không có mục đích từ lúc trời còn sáng đến khi các tòa nhà đã tát dần ánh sáng, chân mỏi, bụng đói tôi nghé chân ngồi bên vỉa hè cạnh một công trường đang thi công tìm chỗ dựa để nghỉ, đang lơ mơ thì bỗng dưng giật thột bởi những tiếng hét lớn “ trộm! trộm!” một bóng người chạy vụt qua người tôi lao nhanh về phía quốc lộ, đuổi theo sau là các chú bảo vệ áo xanh, theo các chú ấy la tôi vội vàng nhanh chân đuổi theo tên trộm đó, cách tên trộm đó không xa nên tôi đã kịp đuổi theo và túm được tên đó nhưng nó đã kháng cự lại, hắn hất mạnh người tôi ra đấm miên man vào mặt nhưng cố chịu đau tôi vẫn giữa chặt lấy tay hắn các chú bảo vệ đã đến kịp thời ứng cứu tôi, bắt giữ và đưa tên trộm đó về phòng trực lập biên bản và báo cảnh sát. Tôi cũng phải theo về đó vì là một người có thành tích bắt trộm. Sau khi trò chuyện biết tôi giờ không có việc làm, các chú đã giới thiệu tôi vào làm viên chức bảo vệ, nơi mà chú đã công tác, gắn bó suốt 5 năm .Đó là cái duyên tôi vào nghề bảo vệ.
    Có người bảo rằng, nghề bảo vệ là nghề dành cho những người không có học vấn, là cái nghề mà người bảo vệ chẳng cần phải học hành chi cho nhiều và cũng có những ánh nhìn, cách cư sử thiếu tôn trọng và những hành động vô lý đói với những người làm công việc bảo vệ. “Mày biết là công việc ấy chỉ dành cho người không có học thức không?” sai rồi anh bạn ạ. Họ không có điều kiện để học hành cao hơn chứ không phải không có học vấn, họ phải bươn chải cho cuộc sống của bản thân, của gia đình .Tôi được sống trong sự bao bọc của các đồng nghiệp, mỗi người mỗi cảnh, nhưng họ đều là những người thân thiện, hộ sống bằng cảm súc thật. Họ là người bộ, người anh , người em của tôi. Họ là những chú người tình đội vẫn tiếp tục cống hiến sự nghiệp bảo vệ của mình, họ là những em sinh viên muốn kiếm thêm chút tiền để thực hiện mong ước và họ là những mảnh đời khó khăn, họ không hản là những người không có học vấn.
    Tôi cũng thấy buồn thương cho số phận lại thấy thương cho những con người làm công việc bảo vệ này, khi mọi người đang chìm trong giấc ngủ là lúc chúng tôi phải thức trắng để thực hiện nghiệm vụ của một người bảo vệ. Màn đêm không phải nó thanh bình như những gì mọi người vẫn thường nghĩ, nó thật sự náo nhiệt, đêm là thời gian hoạt động của những tệ nạn móc túi, là thời gian đánh úp của nhiều tay phá rối trận tự an ninh, thời gian đó là thời điểm trực chiến không ngừng nghỉ của nhưng con người làm công tác bảo vệ . Đội nắng đứng gác, đội mưa đi tuần tra . Cái khó khăn ấy chỉ có những con người cần mẫn ấy mới biết được. vậy mà nhiều người có địa vị cao trong xã hội được học hành, có điều kiện trau rồi từ chuyên môn đến đạo đức lại có cái nhìn và nghĩ suy như thế thì tôi không nên buồn lại cảm thấy càng thêm tự hào về nghề nghiệp chúng mình. Con người dù ở vị trí nào thì cái tâm cái đức vẫn là chủ chốt của con người.
    Tôi làm việc dưới sự chỉ bảo tận tình của Ban lãnh đạo đơn vị và với sự yêu nghề của mình tôi đã hoàn tất tốt công việc , năm nào cũng được nhận bằng khen từ phía doanh nghiệp và chủ quản mục tiêu. Số tiền tôi gửi về quê lo cho các em đi học vẫn đều đều và còn dành dụm được ít tiền cho sau này khi cần đến.
Similar Threads: Tâm sự
Diễn đàn Tiêu đề Date
Trò chuyện linh tinh Trung Tâm Sửa Chữa Điện Thoại Asus Tại Hà Nội Thứ hai lúc 11:37
Trò chuyện linh tinh Trung tâm gia sư dạy kèm môn lý quận 6 Thứ bảy lúc 10:05
Trò chuyện linh tinh Trung Tâm Bảo Hành Điện ASus uy tín Tại Hà Nội 26/11/16
Trò chuyện linh tinh Tắm trắng da trắng sáng với cà rốt và sữa chua 19/8/16
Trò chuyện linh tinh Tắm trắng da với sữa tươi cà phê cực kỳ đơn giản 4/8/16