1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Tác giả bài “Trông mặt không đến nỗi nào mà vẫn ế” phản hồi

Thảo luận trong 'Tình Yêu - Bạn Bè' bắt đầu bởi Administrator, 23/6/12.

Lượt xem: 574

  1. Administrator

    Administrator Ngọc Điệp Hoàng Thành viên BQT

    Tham gia:
    19/3/11
    Bài viết:
    5,222
    Được thích:
    15,014
    Tín dụng:
    3,450,331
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Mar
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Qua những diễn đàn như thế này, tôi, anh và mọi người sẽ bớt cô đơn hơn trong những ngày xa quê tìm cuộc sống mới. Tôi là Jerry Đan, tác giả bài chia sẻ “Trông mặt không đến nỗi nào mà vẫn ế” trong chủ đề "Bao giờ cho hết cô đơn". Tôi đang và sẽ tìm lại niềm vui trong cuộc sống, tôi mong mọi người cũng đừng buồn, bớt đi cảm giác cô đơn vì cuộc sống còn nhiều điều mới mẻ. Hãy vui sống!
    Xin chân thành cảm ơn afamily.vn và tất cả anh chị, các bạn đã có chia sẽ của tôi, và đặc biệt những người đã chia sẽ cùng tôi hay có tâm trạng giống tôi.
    Tôi đã đọc đâu đó triết lý rằng, “đừng nhìn về quá khứ vì bạn không thể thay đổi được, đừng mộng tưởng tương lai vì nó chưa tới, hãy tận hưởng giây phút của hiện tại, vì chỉ có bạn mới nắm bắt chính bạn hiện tại mà thôi”.
    Ngày nào tôi cũng dành thời gian xem tin tức và chia sẻ của mọi người. Tôi xin kể một chuyện nhỏ mà tôi chứng kiến, nó không mới mẻ gì cả, có lẽ mọi người gặp hằng ngày nhưng cảm giác sợ nhiều hơn là tâm trạng khác.
    Chiều thứ 2, em tôi đón tôi ở công ty, nó bảo rằng “Trời ơi 4, sáng nay lúc chở 4 qua công ty, em lên tới đoạn này, thấy một đoạn đường tòan máu không biết là có ai bị gì, có phải bị tai nạn không nữa. Từ sáng tới giờ, em đau đầu kinh khủng, không làm được gì hết”.
    Bất chợt, tôi lại nghĩ, không biết người nằm ở đó như thế nào, người qua đường như thế nào, riêng tôi, tôi thấy một điều. Cuộc đời không ai biết trước được điều gì, một ngày nào đó bạn nằm xuống mà bạn cũng không biết trứơc được khi nào và tại sao. Vậy tại sao bạn cứ mãi ủ rũ, cứ mãi sống trong vòng luẩn quẩn, “tại sao tôi ế?”, “tại sao người có đôi, tôi một mình?”, “tại sao tôi cô đơn?” và muôn vàn câu hỏi khác, đó cũng là câu hỏi mà tôi vẫn thường hỏi mình.
    [​IMG]

    Cảm giác cô đơn tôi đã từng chia sẻ với mọi người. Và hiện tại, tôi biết rằng, thực ra mình đâu có cô đơn, vẫn còn những người thân, người bạn và cả những người cùng tâm trạng như mình mà mình không được biết. Tôi cảm ơn mọi người, cảm ơn tất cả đã giúp tôi hiểu rằng, có thể tôi cô đơn ở khía cạnh nào đó nhưng tôi không cô đơn giữa tình người.
    Có lẽ tôi viết hơi triết lí và dài dòng, mặc dù tôi không giỏi viết cho lắm, tôi thiên về tự nhiên hơn, lời lẽ có vẻ không trau chuốt nhưng tôi mong rằng, ai đó như tôi hãy tìm nguồn vui, nguồn sống mới cho mình. Đừng mãi sống trong trạng thái mệt mỏi, chờ đợi. Tại sao không đi tìm nguồn vui, bạn sẽ không có thành công nếu chưa gặp thất bại, bạn sẽ không gặp được nếu bạn không kiếm tìm?
    Có thể tôi sẽ còn cảm giác tủi thân, cô đơn khi ai đó hỏi tôi chuyện gia đình, yêu đương, tất nhiên không thể không chạnh lòng một chút, nhưng tôi sẽ không vì thế mà buồn nhiều. Tôi tin số phận sẽ bù đắp cho tôi bằng những nỗ lực mà tôi đã bỏ ra.
    Ai đó sẽ nói tôi ngụy biện, sẽ bảo tôi lý thuyết hóa nhưng tôi nghĩ, cái gì cũng thế thôi. “Hãy làm mọi thứ bằng nỗ lực hết sức, bằng tất cả tình cảm chân thành” có thể nhận lấy đau thương như tôi đã từng nhận, nhưng dù thế nào cũng đừng buông xuôi, đừng đánh mất niềm tin. Tôi tin, cả tôi và những ai từng cảm thấy cuộc sống vô vị, cô đơn sẽ tìm thấy niềm vui cho mình.
    Qua đây tôi thân gửi tới anh Trịnh Tuấn Hùng, ALONE, Minh Đức Vũ, bạn Sunflower, … và tất cả mọi người trong chủ đề “Bao giờ cho hết cô đơn” nói riêng và diễn đàn afamily.vn nói chung đã giúp tôi hiểu được giá trị cuộc sống mà tôi đang nắm giữ. Cảm ơn tình người mà anh chị và các bạn đã chia sẽ cùng tôi, có thể tôi chưa tìm đường một nửa mảnh ghép còn lại của đời mình, nhưng tôi lại tìm thấy cánh đồng xanh và hoa cỏ thật đẹp xung quanh mình.
    Thân gửi anh Trịnh Tuấn Hùng một chia sẻ “Biết đâu đó, trên con đường anh tới Bách Khoa, tôi tới KHTN tôi sẽ đụng phải anh ở Nguyễn Đình Chiễu hay Điện Biên Phủ cũng không biết chừng”, tôi tin người đối với nhau bằng tình thương bằng nụ cười sẽ được đáp lại bằng nụ cười phải không anh. Có thể anh quá bận rộn với công việc và học tập của anh và tôi cũng thế. Nhưng qua những diễn đàn như thế này, tôi, anh và mọi người sẽ bớt cô đơn hơn trong những ngày xa quê tìm cuộc sống mới.
    Rất vui nhận được thông tin chia sẽ của mọi người, có chia sẽ nào mới hãy báo giúp tôi qua mail: jerrydan85@gmail.com nhé mọi người.
    Cảm ơn afamily.vn nếu cho tôi được chia sẻ lần nữa như thế này!