1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Toàn Quốc Phải sống như thế nào mới gọi là người biết sống

Thảo luận trong 'Mua Bán Tổng Hợp' bắt đầu bởi nhankiet93, 23/8/16.

Lượt xem: 10

  1. nhankiet93

    nhankiet93 Thành Viên Mới

    Tham gia:
    12/7/16
    Bài viết:
    58
    Được thích:
    0
    Tín dụng:
    6
    Giới tính:
    Nam
    Sống không chỉ là ăn uống và hít thở mà phải “Biết Sống” mới là Người Biết Sống.

    >> Xem thêm : san sẻ những bài kinh phật hay nhất của các thiền sư hàng đầu Việt Nam

    Sống lâu và sống đẹp thì ai cũng thích, nhưng làm thế nào để có được cuộc sống ấy?

    Muốn sống lâu và sống đẹp, ta cần tập sự hết lòng một trong những điều sau đây:

    – Giữ tâm mặc nhiên, trước những biến động của cuộc sống.
    – Đừng khởi tâm sân hận đối với những gì bất như ý xảy ra với mình.
    – Đừng khởi tâm tham đắm đối với những gì của mình và không phải của mình.
    – Đừng khởi tâm khảm hại người hại vật.
    – Sống hết lòng và chân thật, mặc chuyện đời giả dối.
    – Sống tỉnh ngủ, không theo đòi, mặc chuyện đời chen lấn say mê.
    – Ăn uống có tiết độ, nhai nhuyễn và nhất là đừng dùng những thực phẩm có hóa chất và đua đòi theo cảm giác.
    – Phải biết tập sự thiền hành mỗi ngày. Thiền hành là đi với tâm thong thả tĩnh lặng; đi không nghĩ điểm đến, và đi hết lòng trong mỗi bước chân.
    – tập sự mỉm cuời với những bông hoa và trẻ nít mỗi ngày.
    – Đừng nghe và nói những câu chuyện vô bổ.
    – Hãy cố làm với những gì mà mình nghĩ là đúng nhất, để tránh tâm hối hận và giữ tâm thoải mái trong khi làm.
    – tập sự mỉm cười với những gì vui buồn của quá vãng, khi chúng hiện về trong tâm ta hay trong khi ta ngồi một mình lặng yên.

    – Đừng so sánh mình với người, hay gia đình mình với gia đình người, hay quốc gia nầy với quốc gia khác, tại sao? Vì nhân duyên nghiệp báo giữa đời nầy không ai giống ai, không gia đình nào giống gia đình nào, không xứ sở nào giống xứ ở nào, nên ta không cần phải so sánh, khiến tâm ta sinh ra mặc cảm hay đua đòi mỏi mệt, mà chỉ cần nghĩ tới những gì tốt đẹp và cố thực hiện để cái đẹp do ta nghĩ đó, trở nên hiện thực trong đời sống của ta, dưới nhiều hình thức sống động khác nhau.

    [​IMG]

    – Đừng chú ý đến chuyện xấu của người khác, vì người ấy không phải là mình, nhưng khi nghĩ đến điều xấu của người khác, thì điều xấu trong tâm mình có thời cơ khởi lên, làm cho tâm mình vẩn đục và làm cho nét mặt của mình mất đi thánh thiện tươi vui.

    – Ta phải biết tập sự lắng tai và học hỏi. Học hỏi từ cuộc sống và lắng tai những biến đổi từ các cảm thọ và từ những chủng tử vận hành trong tâm thức, trong từng nhịp thở có ý thức của mình, để có khả năng biết rằng, những gì ta không muốn người khác làm cho mình, thì mình cũng đừng bao giờ làm cho người khác.

    – Đời người không phải là một trăm năm, mà chỉ tồn tại trong từng hơi thở, nên ta phải sống đẹp, sống hết lòng và thanh tú trong từng hơi thở của ta, để mỗi hơi thở của ta đều có khả năng đưa ta đi đến đời sống cao thượng. Một đời người được xem là lãng phí, là vì họ hoang ngay trong từng hơi thở của chính họ.

    – Ta phải biết nuôi dưỡng ý thức sống cùng và sống với, nếu không có ý thức nầy, ta sẽ bị cảm giác đơn chiếc gạt gẫm và ta sẽ bị chết đói ở trong cảm giác ấy.

    – Ta đừng khởi tâm giành giật với bất cứ ai ở trên cõi đời nầy, vì ở trên đời nầy không có ai là số một cả và chẳng có ai là quan trọng cả. Số một và quan trọng chỉ là những ảo giác do ngã tưởng biến hiện.

    – Ta phải thực tập để nhìn thấy tính chất vô thường của vạn hữu, nên ta biết ở giữa đời không có ai xấu và tốt một cách quá quắt, vì mọi sự xấu tốt ở trên đời đều tự thay đổi khi có cơ duyên, khiến cho đời sống của ta không rơi vào cạm bẫy của sự hy vọng hay thất vọng quá đáng.

    – Ta tập sự để tự biết khả năng và giới hạn của mình trong lúc tiếp xử với mọi người và muôn vật, để khỏi rơi vào những lầm lỗi đáng tiếc, khiến về sau dẫn sinh tâm ăn năn.

    – Ta phải thực tập hạnh đầu tư những gì tốt đẹp vào tiềm thức ta và vào trong cuộc sống của ta, đó là hạnh đầu tư có ý nghĩa và lâu dài nhất.
    – Ta phải biết đầu tư và kinh doanh những gì tốt đẹp trong tiềm thức ta, khiến nguồn vốn ấy phát triển lớn mạnh ra trong đời sống của ta, trước khi ta bắt tay kinh doanh bất cứ lãnh vực lợi nhuận nào trong từng lớp.
    – Ta hãy tập sự nghĩ đến những gì tốt đẹp mỗi ngày khi ác vàng lên và sau khi ác xuống núi.
    – Mỗi ngày ta phải biết dành một giờ để tập sự làm những việc khó làm, nhằm nuôi dưỡng những ý chí và nghị lực trong ta. Chính ý chí và nghị lực giúp ta vượt qua những khó khăn và thành công trong cuộc sống.

    – Cuộc sống lâu dài và đẹp nhất là cuộc sống được nuôi dưỡng bởi tình giản dị.

    Tâm Ngôn

    Namo Buddhaya


    >> NGuồn : http://kinhphatgiao.net/nguoi-biet-song.html