1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

ông xã à, ôm em một phút có được không?

Thảo luận trong 'Tình Yêu - Bạn Bè' bắt đầu bởi Admin, 25/7/13.

Lượt xem: 466

  1. Admin

    Admin Ban quản trị diễn đàn

    Tham gia:
    19/3/11
    Bài viết:
    4,311
    Được thích:
    749
    Tín dụng:
    15,420
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Cô mặc chiếc áo ngủ màu trắng đứng ở đó với ánh mắt đầy mong đợi. Anh đang ngồi trước màn hình máy vi tính, quay đầu lại ngước nhìn thấy cô, con tim anh lúc nào cũng thấp thỏm.


    Anh đứng dậy và quay lại dang hai cánh tay ôm cô vào lòng:

    "Sắp một giờ rồi, mà sao em vẫn còn chưa ngủ?".

    Cô dụi đầu vào lòng anh, nghe trong lời nói của cô có gì đó trách hờn đầy chút oan ức:

    " Ông xã nè lâu rồi anh không ôm em đó."

    Nghe cô nói vậy, anh liền ôm chặt lấy cô, chặt đến nỗi không có kẽ hở nào cả. Và dường như anh mãi mãi không muốn buông tay.

    Cô là một người con gái đặc biệt và anh vẫn nhận thấy điều đó. Họ vốn từng là bạn của nhau. Chỉ là họ gật đầu chào nhau để tỏ ra chút lịch thiệp mà thôi. Và anh cũng từng thấy cô cùng đám con gái vừa cười rũ ra vừa hò hét và cũng từng thấy ánh mắt tinh nghịch hóm hỉnh của cô quay sang nhìn anh và cùng đám người kia bày trò nghịch ngợm. Anh nghĩ cô không thích hợp để làm một người vợ tốt. Loại con gái ngông nghênh, điên rồ ấy chỉ hợp để "mua vui" thôi.

    Rồi đến một ngày, anh thấy cô say mềm. Và cô ngồi yên lặng trong một góc nhỏ, một mình uống rượu và một mình khóc thầm. Lúc đó, anh và cô đều đang nghe ca khúc " Forever".

    Cô ấy hiểu những lời trong ca khúc đó và khóc ư? Anh nghĩ vậy. "Hay là có gì đó chăng?".Cô uống cho say mềm và một mình ngã gục xuống bàn. Anh dìu cô dậy và anh không biết là cô đang sống ở đâu nữa.

    Anh chỉ biết lôi cô về phòng của mình thôi. Anh đỡ cô lên giường. Mắt cô nhắm nghiền và vô thức cô nắm lấy bàn tay anh và miệng lảm nhảm " Anh đừng đi". Lần đầu tiên, anh thấy cô mềm yếu như vậy. Đêm hôm đó, anh đã trông cô mà không hề chợp mắt.

    Khi cô tỉnh thấy mình đang nằm trong lòng anh. Anh nhìn cô, khi thấy cô mở tròn xoe mắt giống như một đứa trẻ sơ sinh ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì. Mọt lúc sau, cô lại trở nên hung hăng và cảnh giác như ban đầu

    " Anh làm gì trên giường tôi thế này. Anh đang làm gì vậy"? Trong ánh mắt cô đầy hàm ý đe dọa.

    "Cô đang ở trên giường tôi đấy. Và cô đang ôm tôi đấy?". Anh tủm tỉm cười đáp.

    Cô hoài nghi nhìn bốn phía xung quanh và nhìn lại chính mình. Rõ rồi, đây đâu có phải là giường của cô và tay cô đang vòng qua eo của đối phương đấy chứ.Cô nhẹ nhàng, từ từ rút tay lại. Dường như cô cho là anh ta vẫn chưa nhận ra điều này. Anh ta còn chăm chú nhìn lên gương mặt cô và có chút thẹn thùng. Cô liếc quanh mấy lượt và sau đó nhìn lên gương mặt của anh và lí nhí:

    "Tôi đâu có làm gì". Anh khẽ cười

    " Cô làm bạn gái tôi nhé". Anh nhìn vào mắt cô và nhẹ nhàng trả lời.

    " Có định cầu hôn chứ?". Cô hỏi và ngón tay khẽ run run.

    " Còn phải chờ xem đã. Nhưng nếu cô muốn vậy. Tôi có thể sẽ suy nghĩ thêm." Tay anh vòng ngang qua eo cô.

    " Nếu mỗi ngày anh có thể dành một phút để ôm tôi đấy. Vậy là tôi sẽ nhận lời cầu hôn của anh rồi." Cô nói, ánh mắt sáng lên và nhìn thẳng vào anh:

    "Uhm…. Thôi được. Ba tháng nữa chúng ta sẽ kết hôn nhé." Anh nói.

    Câu chuyện của hai người là như thế đó và lời thề ước của họ chính trên chiếc giường của anh.Sau khi kết hôn, cô vẫn thường nhắc lại lời cam kết:

    "Ông xã à, anh phải dành một phút để ôm em đó".

    Anh ấy vẫn không cam tâm như vậy. Chưa bao giờ cô nghĩ như vậy và từ trước đến giờ cô bướng bỉnh đáng yêu giờ cũng có lúc lại một cô gái xinh đẹp và có nét ngây đáng yêu của một đứa trẻ vậy.

    Mỗi ngày, anh đều dành gấp mấy lần của một phút để ôm cô thậm chí là dành thời gian của mấy trăm lần để ôm cô ấy chứ. Và dần dần, anh bắt đầu bận rộn.

    Mỗi ngày đi làm về, anh lại cắm đầu vào chiếc vi tính mấy tiếng đồng hồ liền. Mỗi lần khi cô nói:

    " Ôm em một phút đi.",

    anh chỉ biết nhìn cô nói lời xin lỗi:

    " Lần sau đi, bà xã nhé. Ngày mai, anh bù cho".

    Thế là, cô lại ngồi lặng yên trong một góc nhỏ trên ghế sa lon, ôm đầu gối ngắm nhìn anh; mỗi lần khi anh quyết định nghỉ thì thấy cô nằm xoài ra ghế sa lon ngủ trông vẻ khổ sở.

    Công việc bận tíu tít khiến lời cam kết "Ôm một phút" của cô và anh dần dần mờ nhạt trong đầu óc anh. Anh phải phấn đấu vì sự nghiệp của mình và anh nghĩ rằng " Cô ấy sẽ hiểu điều đó".

    Công việc mỗi ngày vắt kiệt cả tinh lực và cả trí tuệ của anh. Và công việc ấy mãi mãi không hoàn thành xong và ngày nào cũng xoay như chong chóng khiến anh không có thời gian nhìn lại mình nữa.

    Thế là, anh cũng quên luôn cả ngày sinh nhật của cô nữa, quên luôn cả ngày kỷ niệm tròn một năm ngày cưới của hai vợ chồng, quên cả nụ hôn của buổi tiệc tối mà anh dành cho cô nữa và cũng quên luôn cả chiếc ôm mà cô cần nhất.Cô càng trở nên trầm lặng hơn, và ngồi thu lu một góc cũ và đờ đẫn nhìn anh bận rộn làm việc.

    Cô cảm giác nụ cười trên môi anh càng ngày càng ít đi. Thế là, nụ cười trên môi cô dần dần cũng tắt ngấm đi.

    Vào ngày sinh nhật, cô viết lên tấm thiệp dòng chữ " Tặng người vợ yêu quý nhất của anh. Chúc em sinh nhật vui vẻ --- Mãi mãi yêu em, chồng yêu".

    Và kỷ niệm ngày cưới, cô cũng một mình ngồi trước bàn ăn đầy mâm thức ăn nguội lạnh và một cây nến thắp trống trơ sau đó lại một mình lên giường đi ngủ. Thấy bóng anh bận túi bụi như vậy.

    Vừa từ viện trở về nhà, sắc mặt cô hơi xanh xao. Và từ đó cô sợ đi viện. Cô đã từng ở bên cạnh anh, mấy lần cô khóc đến sưng cả mắt và một mình đến phòng chẩn đoán để xét nghiệm. Cả đời cô mềm yếu như vậy đó. Anh cũng biết điều đó mà.

    Lúc đó, anh chỉ biết cười cô vì lớn như thế này rồi mà vẫn còn khóc dữ như con nít ấy. Nguyên nhân là vì cô sợ tiêm. Một lần, cô rụt rè đi tới đi lui trước cổng bệnh viện nhưng không dám vào. Kiềm chế sự sợ hãi trong cô quả là một điều rất khó đối với cô.Và cuối cùng cô vẫn bước vào. Sau kết quả kiểm tra ngoài sự dự đoán của cô– Cô đã có thai rồi.

    Về đến nhà, mặt cô nghệt ra, mấy lần muốn nói với anh "tin vui " này. Vậy mà, anh bận đến nỗi không thèm nhìn cô đến một cái. Đã một giờ rồi, đêm đã về khuya vậy mà anh vẫn ngồi trước màn hình máy vi tính. Cả hai người chưa bao giờ cãi nhau cả. nhưng cô cảm thấy cuộc sống như thế này so với trận cãi nhau to thì thật đáng sợ thật – Vì anh làm gì có thời gian để cãi nhau chứ.

    Cô vẫn mặc chiếc áo ngủ màu trắng chờ anh và cuối cùng anh cũng dũng cảm dứt khỏi công việc.

    "Ông xã à, ôm em một phút, được không?".

    Anh quay sang cô và trong phút chốc cô thấy sự ngạc nhiên trong mắt anh trở nên dịu dàng hơn. Anh ôm lấy cô vào lòng và nói:

    " Sắp một giờ rồi, sao em vẫn chưa ngủ?".

    Cô òa vào lòng anh và cô khóc, giọng như oán hờn:

    " Chồng à, lâu lắm rồi không ôm em đó".

    Cô yêu anh nhiều lắm và thực sự yêu anh rất nhiều. Và cô ôm anh vào lòng ngủ cho đến khi sáng tỉnh dậy, cô mới biết mình khát khao cái ôm ấm áp như thế này. Và cô biết lời hẹn đính hôn và cô không hề hối hận.

    Cô muốn được ôm anh mãi. Và cô luôn nghĩ rằng nếu anh vẫn muốn ôm cô, tức là anh vẫn còn yêu cô. Vậy mà ngược lại cái ôm ấm áp này lâu rồi cô chưa từng có.

    "Sao vậy?". Anh nhẹ nhàng hỏi, anh để cô ngồi lên đùi mình và anh không chịu được cúi đầu vào cô.

    " Ông xã à, ….". Cô thở dài " Hãy ôm em một phút mỗi ngày, có được không? Chỉ cần một phút thôi cũng được rồi".

    Ánh mắt cầu khẩn của cô khiến anh thấy tim mình chua xót. Mình thực sự lâu lắm rồi chưa ôm cô ấy. Và cô cũng cảm nhận được điều này và cô tinh ý nhận ra tâm sự của anh. Cô bây giờ trái lại trầm tư khác hẳn với cô của trước kia.

    Anh nói "Bà xã à, liệu anh đã nói với em câu ‘anh yêu em’ chưa?".

    Nhìn thấy cô ấy tròn xoe mắt kinh ngạc, anh biết là câu nói muộn màng thực lòng từ lâu anh nên nói.Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy đã bám chặt lấy cổ áo anh. Cô lặng người đi. Anh vẫn thực muốn nói là yêu cô ư? Một lúc sau, cô vui sướng ôm lấy bụng anh và nói:

    " Cưng ơi, con có nghe gì không? Bố nói là yêu mẹ đó, bố nói là yêu mẹ đó, con biết không?".

    Và lần này lặng người là anh chứ không phải là cô nữa. Một hồi lâu, anh mới tìm ra giọng của mình:

    " Cưng yêu? Bảo bối của chúng ta ư?".

    Tiếng anh run lên và anh không thể tin vào mình nữa.

    "Uhm!". Cô gật đầu.

    Anh ôm cô rất chặt và chìm đắm trong niềm vui sướng.

    " Chồng yêu, hãy ôm em một phút mỗi ngày, được không?".

    Cô nói như đám sương mù bay trước mắt.

    " Uhm!". Anh cam kết gật đầu.

    Đúng rồi, chẳng có gì bằng được vợ cả. Điều này càng khiến anh cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Cô ôm chặt lấy eo chồng. Cô biết cô chọn anh cả đời này là một sự lựa chọn đúng đắn. Và cô cảm thấy hạnh phúc và cô yêu chồng mình, yêu cả đứa con mà họ mong mỏi nữa. Vâng, cô mãi mãi cảm thấy hạnh phúc.

    "Ông xã à, lại ôm em thêm lần nữa, một phút thôi được không anh?"
Similar Threads: ông một
Diễn đàn Tiêu đề Date
Tình Yêu - Bạn Bè Tôi sẽ không cưới một cô vợ còn trinh 4/4/13
Tình Yêu - Bạn Bè Chưa một lần “lên đỉnh” cùng chồng 2/9/11
Tình Yêu - Bạn Bè Tư vấn Chọn áo cưới cho cô dâu vào mùa đông 19/10/16
Tình Yêu - Bạn Bè Chọn bói tử vi cho người tuổi Thân thông qua giờ sinh 28/9/16
Tình Yêu - Bạn Bè Chuyển hướng điều trị 20/9/16