1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Ngọc bất trác, bất thành khí (玉 不 琢 不 成 器)

Thảo luận trong 'Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống' bắt đầu bởi Administrator, 21/1/13.

Lượt xem: 741

  1. Administrator

    Administrator Ngọc Điệp Hoàng Thành viên BQT

    Tham gia:
    19/3/11
    Bài viết:
    5,222
    Được thích:
    15,014
    Tín dụng:
    3,450,331
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Mar
    Nơi ở:
    Hà Nội

    [JUST]Ngày còn bé, Lắc vẫn thường theo ông ngoại học chữ Hán(1), những chữ Hán cứ như rồng bay phượng múa, vừa uyển chuyển vừa cứng rắn nhưng lại rất đẹp, cứ như có một sức lôi cuốn mãnh liệt. Mình còn nhớ quyển sách đầu tiên mà ngoại yêu cầu mình học là Tam Tự Kinh, tức là cuốn sách gồm nhiều dòng, mỗi dòng có 3 chữ, dạy đạo lý và dạy những chữ Hán cơ bản mà bất cứ đứa con nít nào ở Trung Quốc cũng đều phải học. Lắc vẫn còn nhớ những câu 3 chữ như:
    [/JUST]​
    人 之 初 Nhân chi sơ (Con người từ khi mới sinh)
    性 本 善 Tánh bổn thiện (Tính tình vốn hiền lành)
    性 相 近 Tánh tương cận (Do ảnh hưởng của nhau)
    習 相 遠 Tập tương viễn (Mà tính tình thay đổi)
    笱 不 敎 Cẩu bất giáo (Nếu không dạy dỗ)
    性 乃 遷 Tánh nãi thiên (Tính sẽ thay đổi rất nhiều)
    … (2)
    Trong cuốn sách đó có một câu mà tới tận hôm nay mình mới hiểu được chân giá trị thật sự của nó:
    子 不 學 Tử bất học (Con trẻ mà không chịu học)
    非 所 宜 Phi sở nghi (Không biết được lễ nghi cư xử)
    幼 不 學 Ấu bất học (Lúc nhỏ mà không học)
    老 何 爲 Lão hà vi (Già chẳng biết làm gì)
    玉 不 琢 Ngọc bất trác (Ngọc mà không mài dũa)
    不 成 器 Bất thành khí (Không thể trở thành đồ trang sức quý hiếm)
    人 不 學 Nhân bất học (Con người mà không chịu học)
    不 知 理 Bất tri lý (Sẽ không hiểu được đạo lý)

    [​IMG]


    [JUST]Về thực tế mà nói, viên ngọc chẳng qua chỉ là một hòn đá ”có nhân”, sau quá trình mài dũa, nó sẽ trượt hết lớp đá bên ngoài và lộ ra viên ngọc sáng đẹp, từ đó có thể đem làm đồ trang sức … Nhưng bao nhiêu người biết được cái giá trị thật sự của nó!? Điều này không chỉ tồn tại trong xã hội hiện đại, một cái xã hội thực dụng, mà con người chỉ biết coi trọng đồng tiền và cái vẻ bề ngoài hào nhoáng, uy quyền, đẹp mã, mà nó đã tồn tại hàng ngàn năm, từ rất lâu, lâu lắm rồi.
    Xin mạn phép kể lại một câu truyện trích từ Đông Chu Liệt Quốc kể về thời Xuân Thu Chiến Quốc bên Tàu, vào khoảng những năm 100 trước công nguyên: ”Ngọc Tỷ Truyền Quốc”
    Vào thời Xuân Thu, có một người sống ở chân núi Kinh Sơn nước Sở, tên gọi Biện Hòa. Biện Hòa quanh năm sống bằng nghề đốn củi. Một hôm ông ta thấy một con Phượng Hoàng đậu trên một hòn đá rất lớn ở dưới chân núi. Biện Hòa kinh ngạc kêu lên một tiếng, con Phượng Hoàng giật mình bay đi. Ông biết rằng Phượng Hoàng sẽ không đậu trên hòn đá nếu hòn đá đó không phải là ngọc. Không nghi ngờ gì nữa, hòn đá này chắc chắn là ngọc quý. Biện Hòa chạy tới và đem hòn đá đó về nhà.
    Hôm sau, Biện Hòa không đi đốn củi nữa, ông ta đem hón đá này cống cho Sở Vương. Ông nói với Sở vương: “Đây là một viên ngọc quý”. Sở Vương nhìn thấy đó chỉ là hòn đá bình thường liền cho người tống cổ Biện Hòa ra ngoài. Biện Hòa không nản lòng, ba ngày sau lại tới và vẫn nói hòn đá này là viên ngọc quý. Sở Vương trong lúc tức giận đã chặt đứt một chân của Biện Hòa (3).
    Không lâu sau, Sở Lệ Vương chết, Sở Vũ Vương kế vị, Biện Hòa lại đem hòn đá đó hiến cho Vũ Vương. Sở Vũ Vương vẫn không tin đây là hòn ngọc quý, và cũng đem chặt nốt chân còn lại của Biện Hòa. Biện Hòa lết đôi chân tàn phế của mình và ôm hòn đá về nhà, vô cùng thương tâm, hàng ngày ôm hòn đá đó khóc dưới chân núi Kinh Sơn. Mọi người thấy Biện Hòa sống dở chết dở như vậy thì ái ngại thay cho ông ta, nói: “Bây giờ ông đã biết mình ngu dại hay chưa? Hai chân đã bị chặt đứt hết rồi, sao còn không chịu vứt quách nó đi?”
    Biện Hòa nói: “Hòn đá này không thể vứt bỏ được, đây là bảo bối. Chim Phượng Hoàng đã từng đậu lên hòn đá này, tôi phải đem nó hiến cho vua.” Biện Hòa gàn bướng cố chấp như vậy, hàng xóm láng giềng xung quanh tức quá, đành bỏ mặc ông ta, và nói: “Ông thật là con người kì lạ, hai chân đã bị phế bỏ, còn muốn hiến hòn đá cho vua nữa sao? Suốt ngày ông rên rỉ buồn chán như vậy, chi bằng hãy chuyển nhà đi nơi khác! Sớm muộn gì rồi ông cũng không mang nổi cái đầu về nhà nữa đâu! Sao ông lại tự làm khổ thân đến vậy. Đặt vào bất cứ địa vị ai, thì người ta cũng đem vứt hòn đá đó đi rồi!”
    Biên Hòa không làm theo lời họ và nói “Tôi không thể không hiến hòn đá đó cho vua, nếu không, tôi chết sẽ không nhắm mắt! Dù nhà vua có giết tôi thì tôi cũng phải đem hòn đá này dâng tặng cho ngài!” Mọi người nghe vậy cho rằng đây là quyết tâm của Biện Hòa, và không ai nói thêm gì nữa.
    Quả nhiên, không lâu sau Sở Văn Vương kế vị. Biện Hòa nhờ người khiêng mình đem hòn đá đến hiến cho vua, ngồi ở ngoài cửa Ngọ Môn mà khóc. Văn Vương biết chuyện, liền cho người gọi Biện Hòa vào nói: “Các vị vua trước đây đều rất tức giận về hòn đá của ngươi, không chỉ tống cổ ngươi ra ngoài, mà còn phế bỏ đôi chân của ngươi. sao ngươi còn tới đây làm gì?” Biện Hòa liền cúi đầu xuống trước mặt Sở Vương mà nói: “Tâu Đại vương, hòn đá thần mang tới đây không phải là một hòn đá bình thường mà là một hòn ngọc vô giá!”
    Biện Hòa kể lại chuyện Phượng Hoàng đậu trên hòn đá một lượt từ đến chí cuối cho Sở Vương nghe. Sở Văn Vương thấy con người này rất thành tâm, liền lập tức truyền một người thợ chế tác ngọc giỏi đến. Văn Vương nói với người thợ chế tác ngọc rằng: “Ngươi không cần phân tích cho ta biết, mà hãy cẩn thận xẻ hòn đá đó ra, để ta xem hòn đá đó là ngọc quý hay chỉ là một hòn đá bình thường?”.
    Các thợ chế tác ngọc cẩn thận xẻ hòn đá đó ra, quả nhiên bên trong là một hòn ngọc rất to và đẹp. Như vậy tầng đá bên ngoài gọi là gì? Gọi là Phác. Qua lần phác mới thấy được Mỹ Ngọc, khó khăn thế đấy. Sở Văn vương bèn giữ lại hòn ngọc quý đó, và trọng thưởng cho Biện Hòa. Nhưng Biện Hòa không muốn thăng quan, cũng không thèm phát tài. Sở Văn Vương chỉ còn cách đem tên của Biện Hòa đặt cho hòn ngọc quý đó, gọi là: “Hòa Thị Bích”(4), để biểu dương con người kì lạ đó.
    Tại sao Biện Hòa lại năm lần bảy lượt đem hòn ngọc quý đó hiến tặng cho vua? Thậm chí đến khi đôi chân mình bị phế mà vẫn không hối hận? Bởi vì Biện Hòa có một niềm tin. Ngày xưa chẳng phải đã có một truyền thuyết “Phượng Hoàng sẽ không đậu vào đá nếu nó không phải là ngọc” sao? đây là một truyền thuyết mê tín, Biện Hòa đã tin vào truyền thuyết mê tìn này. Như vậy chim Phượng Hoàng đã đậu trên hòn đá thì nhất định hòn đá phải là bảo bối. đã là bảo bối thì phải hiến cho con người không chỉ có tước vị tối cao mà còn phải có đức hạnh. người đó mới có tư cách để sử dụng hòn ngọc quý này. Người như vậy, có thể tìm ở đâu? Chỉ có duy nhất ở quốc vương của mình – Sở Vương. Cho nên ông ta mới năm lần bảy lượt không sợ khó khăn đem dâng tặng hòn ngọc quý đó cho nhà vua. Về sau viên ngọc bích họ Hòa này rơi vào tay của Tần Thủy Hoàng (5). Ông ta đã cho thợ chế tác ngọc khắc năm con Rồng lên viên ngọc rồi cho Lý Tư viết tám chữ Triện (6) ”Thụ Mệnh Ư Thiên, Ký Thọ Vĩnh Xương”(7). Từ đó, hòn ngọc bích họ Hòa đã trở thành Ngọc Tỷ truyền quốc của các đời đế vương. Về sau Ngọc Tỷ bị sứt mất một miếng ở góc. Đó là vì khi Vương Mãng cướp ngôi, có một vị hoàng hậu đã cầm viên Ngọc Tỷ truyền quốc đó ném vào mặt Vương Mãng, nhưng ném không trúng, Ngọc Tỷ bị sứt mất một góc, phải dùng vàng để khảm lên đó.
    Viên Ngọc Biện Hòa được lưu truyền thông qua hình dáng của Ngọc Tỷ Truyền Quốc được lưu truyền tuần tự qua các triều đại bên Trung Quốc, thể hiện uy quyền tối cao của vị hoàng đế cầm quyền.(8)
    Kể chuyện vòng vòng xa xôi quá, Lắc lại muốn quay về chủ đề chính đó là việc nhận ra được chân giá trị đích thực của câu nói “Ngọc bất trác bất thành khí”.
    Hôm nay đi thi, lần đầu tiên trong đời Lắc thừa nhận mình thất bại… không phải không làm bài được mà là cảm thấy không được thỏa mãn lắm với kết quả ngày hôm nay dẫu biết rằng 100% mình sẽ pass kỳ thi này. Lắc đã không thật sự cố gắng. Phải thừa nhận một điều rằng, mình đã quá làm biếng, làm biếng là cố tật lớn nhất của Lắc. Làm biếng ăn, làm biếng học, làm biếng nói chuyện, làm biếng đủ thứ… và đó là kết cục mà mình phải trả giá trong ngày hôm nay. Lần đầu tiên dám nhìn nhận công khai… Lần đầu tiên dám tự đưa tay cào nát mặt mình. Làm biếng… không chịu rèn luyện, chỉ biết ỉ lại vào khả năng thiên bẩm… Một sai lầm to lớn và thật sự to lớn của bản thân. Nếu cứ tạm coi mình là một viên ngọc như trước giờ… vậy thì bao giờ mình mới trở thành “khí” được. Muôn đời chắc vẫn sẽ là con số không tròn trĩnh.
    Nhưng cái gì cũng có 2 mặt đấu tranh và thống nhất lẫn nhau, có người nói rằng: “Cuộc đời cũng như viên ngọc; Ngọc đẹp chưa chắc đã có người thưởng thức; Đã có người thưởng thức cũng chưa chắc là gặp may. Có người bỏ ra cả một gia tài để mua một viên ngọc nhưng có khi chỉ là ngọc giả. Nhưng cũng có người lụm được một viên đá có biết đâu là viên ngọc bên trong?”
    Thật là rối quá… 2 suy nghĩ đó làm cho Lắc lúng túng và mơ hồ… mình có nên rèn dũa để trở thành một viên ngọc sáng. Hay là mình chẳng cần làm gì cả vì thật sự chẳng ai thưởng thức cái tài hoa của mình. Thật sự ra đời 7 năm… từng làm nhiều nghề… nhưng chưa bao giờ mình được thực sự hưởng cái cảm giác được thưởng thức trọn vẹn… Nhớ hồi còn làm Bến Xe Chợ Lớn… được làm xếp nguyên con đường âm binh nhất Bến Xe… bao nhiêu người phục tùng… nhưng rốt cuộc vẫn là một thằng lính quèn… không phải là một ông xếp thật sự. Nhớ hồi đi dạy võ ở Quận 4… miệng thét ra lửa, dưới tay có hàng trăm học trò, nắm một cái sân làm xếp trong những 9 năm… nhưng rốt cuộc là gì, vẫn là một thằng lính quèn, có thực mà không có danh… người ta chỉ cần dùng chút xíu quyền lực là hất cẳng mình khỏi cái sân mà dzày công gầy dựng. Rồi còn bao nhiêu chuyện nữa… Vậy có đáng cho mình gọt dũa hay không khi người ta không biết coi trọng cái thực tài của mình?
    Rối quá… nhức đầu quá… dẫu biết rằng ngọc bất trác bất thành khí nhưng ai sẽ thưởng thức đây??? Hay chỉ là một Khương Tử Nha thả câu không lưỡi để câu thời câu vận ở cái tuổi 72 đăng đàn bái tướng.
    [/JUST] ____________________
    (1) Xin đính chính lại, Lắc học chữ Hán chứ không học tiếng Hoa.
    (2) Nếu có một cơ hội, Lắc sẽ chuyển toàn bộ cuốn sách này lên blog, có thể các bạn sẽ không có hứng thú lắm với những chữ Hán rắc rối này, nhưng bạn sẽ chắc chắn hứng thú với những đạo lý dường như là đơn giản của nó nhưng có thể ta đã đánh mất đâu đó trong cuộc sống.
    (3) Hình phạt này được gọi là “nguyệt túc” , là một loại hình phạt thời xưa.
    (4) Hòa Thị Bích có nghĩa là Ngọc bích của họ Hòa.
    (5) Tần Thủy Hoàng gồm thâu Lục Quốc (sáu nước) thống nhất Trung Hoa về một mối, trở thành vị hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc.
    (6) Chữ Triện là nét chữ vuông vắn, chỉ dùng trong các con dấu (ấn triện).
    (7) Có nghĩa là “Chịu mệnh của trời, muôn đời bền vững”.
    (8) Theo thông tin thu thập được thì nó đang nằm trong Bảo Tàng Cố Cung bên trong Tử Cấm Thành, Bắc Kinh. Còn thực hư thế nào thì Lắc cũng muốn đến Bắc Kinh một lần để nhìn tận mắt.
Similar Threads: Ngọc bất
Diễn đàn Tiêu đề Date
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống Tác dụng bất ngờ - lý do bạn nên ôm ai đó 29/7/16
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống Những lợi ích bất ngờ của nụ hôn 15/4/14
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống 10 sự thật gây bất ngờ về sự từ chối 11/3/14
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống Sự bất lực do học được 27/12/13
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống Thiếu vắng sự bất ngờ 14/12/13