1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Lại xôn xao một vụ liên quan đến cave

Thảo luận trong 'Linh Tinh' bắt đầu bởi minhpt, 13/6/13.

Lượt xem: 283

  1. minhpt

    minhpt Thành Viên Mới

    Tham gia:
    13/6/13
    Bài viết:
    2
    Được thích:
    0
    Tín dụng:
    0
    Nơi ở:
    Nam Định
    Lại xôn xao một vụ liên quan đến cave.

    Một em gái “nghệ danh” Trúc Mai giải nghệ bằng cách tung quả bom danh sách điện thoại những khách hàng của ẻm.

    Facebook ngập tràn các share, comment đùa cợt: “May quá không có số của mình”, song song với câu: “không nghe cave kể chuyện”. Thôi thì chẳng cần bàn đến việc em Trúc Mai này có thật không, hay chỉ là một nhân vật hư cấu của ai đó rảnh-việc, cũng chẳng bàn đến chuyện nửa cái list điện thoại tung trên mạng đều là số của “hàng”. Cứ giả sử như Trúc Mai là một em gái có hoàn cảnh đặc biệt rồi bị cuốn vào những “chuỗi ngày cực nhọc, đắng cay” này vậy nhé.

    Người ta bảo khách của em đều ‘bóc bánh trả tiền’, em cũng sống bằng tiền của họ, việc em công khai số điện thoại của họ là việc ‘trẻ con’, ‘ngu ngốc’, ‘không có não’, rồi thì việc em làm sẽ dẫn đến vô số giận dữ và trả thù như thế nào. Rằng thì *em không có ‘đạo đức nghề’, không đủ ‘tư cách làm đĩ’. Rồi thì loại gái nhơ nhuốc, làm gì cũng bẩn thỉu, vô học.
    Ảnh trong blog Trúc Mai​
    Tôi thấy buồn cười. Cái việc người ta phê phán Trúc Mai cũng giống như người ta bắt giam gái bán dâm, còn thả khách mua dâm vậy, mặc kệ trong luật quy định như thế nào. Người đời phỉ nhổ vào đám đàn bà dạng háng kiếm tiền, sống ở đáy của xã hội ấy. Nhưng người đời dường như bỏ quên phần còn lại của câu chuyện, cái sự rất đơn giản “có cầu thì mới có cung”. Những gã bỏ tiền ra mua vui trên thân xác đám đàn bà dơ bẩn kia, sạch sẽ à?

    Khác gì bảo đi tắm mà không ướt.

    Trúc Mai làm đúng hay sai, tùy người mà phán xét. Nếu anh đã từng chơi gái, hoặc chỉ cần thỏa hiệp với việc chơi gái, coi đấy như một chuyện hợp-lý để giải quyết nhu cầu khi vợ có bầu hoặc gấu đến tháng, thì đương nhiên cô em cave giải nghệ kia sai lè. Giữ bí mật khách hàng nghề nào chả cần! Tôi bỏ tiền ra mua cô, chúng ta lên giường, khi chúng ta xuống giường, chúng ta quên sạch về nhau.

    Còn phía chị em phụ nữ, đối tượng ‘dường như’ ít bị ảnh hưởng trực tiếp bởi quả bom này, chắc hẳn ủng hộ Trúc Mai. Các chị có khi còn muốn có Trúc Đào, Trúc Bạch, Trúc Nhật gì gì đó cũng lên tiếng công khai số điện thoại và danh tính khách hàng, để mấy ông chồng không chịu yên vị chột dạ mà bỏ cái thói chơi gái đi ấy chứ. Không có cầu thì cũng chẳng có cung. Ai cũng ăn ở nhà thì nhà hàng mở ra chỉ để đóng tiền cho Sở Điện à?

    Lúc đấy thì chắc các ông Nghị cũng chẳng lôi nhau ra chửi về việc có chấp thuận mở “Phố Đèn Đỏ” ở Việt Nam nữa không. Các ông ý sẽ có thời gian vào dự thảo đổi tên nước và thay lời Quốc ca, và một loạt các vấn đề an sinh giáo dục y tế nữa ấy chứ.

    Nghĩ đến đây mới thấy việc làm của em Trúc Mai đúng là góp phần xây dựng đất nước thì có. Phê phán người ta làm gì?

    Suy cho cùng, không muốn bị ướt thì đừng nhảy xuống sông.

    *