1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Giá trị của thời gian

Thảo luận trong 'Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống' bắt đầu bởi Administrator, 11/1/13.

Lượt xem: 770

  1. Administrator

    Administrator Ngọc Điệp Hoàng Thành viên BQT

    Tham gia:
    19/3/11
    Bài viết:
    5,222
    Được thích:
    15,014
    Tín dụng:
    3,450,331
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Mar
    Nơi ở:
    Hà Nội
    [​IMG]

    - Muốn biết giá trị thật sự của 1 năm, hãy hỏi 1 học sinh thi rớt ĐH.
    - Muốn biết giá trị thật sự của 1 tháng, hãy hỏi người mẹ đã sanh con non.
    - Muốn biết giá trị thật sự của 1 tuần, hãy hỏi biên tập viên của 1 tạp chí ra hàng tuần.
    - Muốn biết giá trị thật sự của 1 giờ, hãy hỏi những người đang yêu chờ đợi để được gặp nhau.
    - Muốn biết giá trị thật sự của 1 phút, hãy hỏi người vừa lỡ chuyến tàu.
    - Muốn biết giá trị thật sự của 1 giây, hãy hỏi người vừa thoát khỏi 1 tai nạn hiểm nghèo.
    - Muốn biết giá trị thật sự của 1/100 giây, hãy hỏi vận động viên điền kinh vừa đoạt huy chương bạc tại Olympics.

    - 1 giây không nhiều nhưng cũng không ít đâu. 1 giây không làm được gì nhưng có thể làm được tất cả.
    - Ngồi giữa những trưa mùa hè nắng nóng, 1 giây đối với bạn chẳng là gì ! Nhưng ngồi giữa 1 phòng thi đầy áp lực 1 giây còn quý hơn vàng !
    - Ở cuộc vui thâu đêm, 1 giây trôi tuột vào quên lãng. Nhưng ở khoảnh khắc chia tay, 1 giây ghi sâu vào kí ức.
    - Những con người khoẻ mạnh, 1 giây chỉ thoáng qua. Nhưng đối với những bệnh nhân nan y, 1 giây là sự sống.
    - Trên đường đua, 1 giây quyết định kẻ thắng người thua. Bao tháng ngày trui rèn, 1 giây nói lên tất cả.
    - 1 giây là thời gian, mà thời gian là vòng xoay bất tận, 1 giây của hôm nay không như 1 giây của hôm qua và càng không giống 1 giây của ngày mai. Hãy sống để không bao giờ phải hối tiếc dù chỉ 1 giây ngắn ngủi. Có thể chỉ 1 giây sẽ thay đổi cuộc đời người.

    ========
    ====
    ==
  2. Administrator

    Administrator Ngọc Điệp Hoàng Thành viên BQT

    Tham gia:
    19/3/11
    Bài viết:
    5,222
    Được thích:
    15,014
    Tín dụng:
    3,450,331
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Mar
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Tôi cho rằng có hai thứ khó sử dụng nhất trên đời, ấy là Tiền và Thời gian. Tại sao sử dụng tiền lại khó thì tôi sẽ viết trong một câu chuyện khác, còn ở đây tôi chỉ muốn nhắc đến thứ mà người ta vẫn cho là miễn phí và vô tận: Thời gian.
    Ở trường học của con gái tôi mở một lớp giá trị sống cho các bậc phụ huynh. Bà giáo viên người châu Âu dạy 4 buổi, yêu cầu nếu phụ huynh nào nghỉ một buổi thì buổi sau không được đến lớp. Tôi không đăng ký vì tôi cân nhắc giá trị sống của tôi là thời gian, và để tham gia đủ hai ngày cuối tuần cho biết thế nào là giá trị sống thì tôi tự thấy có một số việc quan trọng hơn.

    [​IMG]

    Thời gian của các bạn là có hạn, nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác.

    Thời gian ai cũng có cả, và có rất nhiều, tận 7 thập niên (trừ những người thiếu may mắn hơn những người khác là đang đứng an lành trên vỉa hè khi tuổi còn rất trẻ mà lại bỗng dưng gặp một chiếc xe điên). Dùng gì cho hết 70 năm cuộc đời. Nhưng bạn chỉ có thể khẳng định mình sử dụng đúng thời gian nếu như trong ngày cuối cùng của 7 thập niên ấy, có người đặt câu hỏi cho bạn:
    - Trong suốt 25.550 ngày qua, bạn có cho rằng ngày nào đối với bạn cũng là ý nghĩa và hạnh phúc?
    - Nếu được tái sinh, bạn có mong muốn được sống cuộc đời tương tự như thế?
    - Bạn có bao giờ ước được rơi vào vị trí (cuộc sống) của người khác?
    - Bạn có bao giờ hối tiếc về những việc mình chưa làm được vì giá như còn chút thời gian nữa…?
    Và chắc chắn bạn đã sử dụng đúng thời gian của mình nếu như bạn trả lời “có” với hai câu hỏi trước và “không” với hai câu hỏi sau. Mặt đất này chính là thiên đường để bạn khám phá và bạn sẽ thanh thản bước sang thiên đường thứ hai khi vào giờ khắc cuối cùng ấy, bạn hoàn toàn hài lòng với những gì đã trải qua trên trần thế vì nếu có thêm thời gian nữa, chắc bạn cũng sẽ không biết dùng nó vào việc gì bởi những gì cần làm, bạn đã làm hết rồi và đã sắp xếp chặt chẽ cho cả cuộc đời.

    [​IMG]

    Quan niệm về giá trị và giá trị sống của mỗi người rất khác nhau nên có lẽ mọi xung đột trong các mối quan hệ xảy ra thường là do quan niệm rất khác nhau về giá trị. Ví như nhiều người cảm động vì tôi chia sẻ những mối quan hệ công việc với họ, giới thiệu cho họ những sự kết nối đáng giá, nhường một chuyến đi nước ngoài, tặng lại toàn bộ kiến thức đã tích lũy được qua nhiều năm hay những món quà tặng giá trị. Nhưng tôi lại không coi những điều ấy là giá trị lớn vì tất cả chỉ mất một cú click chuột hay vài cú điện thoại. Tôi vốn sẵn sàng chia sẻ mọi thứ, trừ thời gian. Ngược lại, nếu tôi dành cho ai việc gì quá một tiếng đồng hồ, tôi coi ấy là giá trị lớn lắm. Song một số người lại nghĩ rằng thứ vô giá trị nhất thường là thứ sẵn có, trong đó có khí trời và thời gian. Vậy là xung đột.
    Cái thói quen tiết kiệm thời gian của tôi không rõ ăn sâu từ kiếp nào, khiến tôi luôn cân đong đo đếm nó như cái đồng hồ và đôi khi làm những người khác phát hoảng. Tỉ dụ như nhiều lần tôi nhắc cô bé quản gia đun siro đường. Thứ siro từ đường kính đó khi pha nước trái cây vừa thơm vừa tiết kiệm thời gian. Nhưng nhắc hoài không thấy làm. Cuối cùng tôi bảo:
    - Cháu mất bao nhiêu thời gian để khuấy cho đường tan hết vào 3 cốc nước?
    - 5 phút ạ, là ít nhất.
    - Ngày nào cháu cũng phải pha 3 ly nước trái cây, vậy 1 tuần cháu mất 35 phút để làm cho đường tan vào nước, 1 tháng cháu mất 140 phút, 1 năm mất 1.680 phút. Cháu đã sống ở đây được 8 năm, vậy là cháu mất 13.440 phút tương đương với 28 ngày làm việc. Nghĩa là thử nghĩ xem, trong 28 ngày liền, ngày nào cháu cũng đứng 8 tiếng đồng hồ liên tục chỉ để pha đường vào nước.

    [​IMG]

    Ngày hôm sau thì tôi đã thấy xuất hiện chai đường nước trong vắt, thứ đường chỉ cần thả vào nước là tan.
    Nhà tầng trên của khu chung cư tôi ở có cô bé bằng tuổi con gái tôi, hàng ngày đi đến trường tiểu học mất 1 tiếng đồng hồ trên ô tô, 1 tiếng về, trong khi toàn bộ thành viên trong gia đình tôi đi học, đi làm chỉ mất 5 phút. Tính ra 1 tuần cô gái nhỏ mất 10 tiếng trên đường, 1 tháng mất 40 tiếng, 1 năm 360 tiếng, 16 năm 5.760 tiếng tương đương 720 ngày làm việc. Nghĩa là suốt quãng thời gian đi học, cô gái nhỏ mất đứt 2 năm chỉ để đi lại trên những con đường chật hẹp của thành phố giờ tan tầm, chen chúc giữa khói xe, bụi đường và những dòng người nhăn nhó. Trong khi trường học đó cũng không khiến cho cô thành thiên tài hơn trường cạnh nhà. Khi trưởng thành, nếu cô chọn một công việc ở xa tương tự thì sau 30 năm công tác, cô mất thêm 1.800 ngày là 5 năm. Vậy là cả đời người, ta mất 7 năm trên những con đường. Nếu ta sống được 70 năm thì coi như chỉ sống 63 năm thôi. Vì quãng thời gian trên những con đường giao thông “tuyệt hảo” như hiện nay không được coi là “sống”. Có thể bạn sẽ phản đối tôi nhưng sự lựa chọn rõ ràng là thuộc về bạn. Nếu bạn đi làm cho một công ty cách nhà 1 giờ đi xe và 1 công ty chỉ cách nhà 5 phút, mức lương cao hơn đôi khi đánh lừa bạn, khi bạn tình nguyện trừ đi 5 năm sự sống của mình.
    Nhiều người than phiền rằng lúc nào họ cũng bấn lên vì công việc, không có lấy một ngày chủ nhật rảnh rỗi cho riêng mình. Tôi vẫn còn một sáng kiến nho nhỏ cho người bận rộn, ấy là bạn nên cắt tiệt thời gian… nói của mình đi. Nếu bạn “chay” được cái món tán gẫu nơi công sở, quán cà phê, chat chit trên mạng hay trên điện thoại thì có vẻ mỗi ngày bạn sẽ tiết kiệm được 1 tiếng. Nếu mỗi ngày bạn chỉ cần “im lặng” 1 tiếng thôi thì 1 tuần bạn sẽ được thêm 7 tiếng bằng 1 ngày làm việc. Đó chính là “ngày chủ nhật của riêng bạn” để bạn sống cho mình và làm những điều ý nghĩa. Nếu bạn nói ít đi thì sẽ hành động được nhiều hơn. Nếu các đấng mày râu chỉ cần tiết kiệm được vài tiếng mỗi tuần trên bàn nhậu, bớt đi món cà phê sáng vỉa hè, các bạn tuổi teen bớt 1 tiếng lướt mạng mỗi ngày, và các quý bà bớt đi thời gian buôn dưa lê, thì họ đã có lãi ròng trên chính thời gian của mình.
    [​IMG]
    Cứ như vậy, bạn hãy trừ lùi đi thời gian sống của mình nếu như bạn phải gắn bó với một công việc tẻ nhạt mà bạn ghét cay ghét đắng, gắn bó với một môi trường sống mà một khoảnh khắc nào đó sau 70 năm cuộc đời, bạn chợt nhận ra rằng nó đơn điệu biết bao nhiêu, và đặc biệt là khi bạn gắn bó đời mình với một người mà bạn không (còn) yêu thương hoặc ngược lại, người ta không (còn) yêu thương bạn. Bạn cứ việc đưa ra những lý do của bạn, vì kiếm sống, vì hoàn cảnh, vì…, bởi mỗi người có một giá trị sống khác nhau và những thước đo riêng của mình. Nhưng liệu có một lúc nào đó, bạn nhận ra rằng bạn đang chết dần ngay cả khi đang sống và đang hít thở? Steve Jobs, thiên tài sáng tạo của thung lũng Silicon, người đã rời bỏ giảng đường đại học ngay từ năm thứ nhất (giống như ông vua phần mềm Bill Gates), khi còn sống đã nói rằng “Thời gian của các bạn là có hạn, nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng rơi vào cái bẫy của sự giáo điều, áp đặt của những người khác. Đừng để những ý kiến ồn ào xung quanh nhấn chìm tiếng nói bên trong con người bạn. Và quan trọng nhất, phải có dũng khí để đi theo tiếng gọi của trái tim và trực giác. Dù thế nào thì chúng cũng biết bạn thực sự muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.”
    Các bạn cứ việc ngụy biện và nhún vai với tôi, nhưng tôi cam đoan rằng, nếu chẳng may có ông bác sĩ ở bệnh viện chẩn đoán nhầm thời gian của bạn chỉ còn 3 tháng nữa, tôi tin chắc các bạn sẽ muốn thay đổi điều gì đó ngay từ giờ phút định mệnh ấy.