1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Em yêu anh, chàng trai bồng bềnh ạ! (Kì 3)

Thảo luận trong 'Tình Yêu - Bạn Bè' bắt đầu bởi dglan16, 23/5/12.

Lượt xem: 491

  1. dglan16

    dglan16 Vip member VIP Member

    Tham gia:
    20/5/12
    Bài viết:
    917
    Được thích:
    2
    Tín dụng:
    38
    Nơi ở:
    ha noi
    Thật ra Minh hiểu rất rõ Lê, cô bé tỏ ra mạnh mẽ như vậy là bởi vì có một cô bạn gái yếu đuối như Thảo Nhi, vì Lê mong muốn được bảo vệ cho bạn của mình nên luôn tỏ ra mạnh mẽ như thế.
    Thanh và Thảo Nhi trò chuyện trong quán kem, trên suốt chặng đường về. Cô bé có vẻ yếu mềm trước quyết định của mình. Rõ ràng trong chuyện tình cảm không ai có thể cân đo đong đếm được lượng tình yêu mình ban phát và nhận lại. Nhưng nếu để người ngoài nhìn vào nhận xét thì có thể thấy Thảo Nhi đã từng dành cho Minh tình yêu nhiều hơn. Cũng chính vì lẽ đó mà cô bé nhận lại tổn thương nhiều hơn chăng?


    - Chuyện tình cảm không hề đơn giản cô bé ạ!


    - Em biết mà. Thế nên em không muốn dính quá sâu vào nữa.


    - Thật ra thì…


    Quang Thanh đang định nói cho cô bé nghe nhiều hơn những lời khuyên, nhưng cậu đã thấy lấp ló bóng dáng của Minh, anh chàng có vẻ cố gắng tỏ ra điềm đạm núp đằng sau một cây xanh, nhưng với khuôn mặt khấp khởi của cậu, Quang Thanh lại thấy tốt nhất không nên nói về chủ đề này nữa. Thế là họ đổi câu chuyện sang một hướng hoàn toàn khác.


    Con người ta kỳ lạ lắm, khi có điều quý giá trong tay thì thường sẽ hành động theo hai hướng. Hoặc là giữ thứ quý giá ấy thật chặt vì sợ lỡ tay đánh rơi mất, hoặc là trong trạng thái người chiến thắng ngủ mơ, sẽ không để ý ngó ngàng gì đến vì chủ quan và tin tưởng cho đến khi đánh mất thực sự mới quay qua hoảng hốt. Dù là hai hướng khác hẳn nhau, nhưng kết quả lại giống nhau vì khi ngoảnh mặt nhìn lại mới thấy điều quý giá mà mình đang nắm giữ cuối cùng cũng bị tuột mất khỏi tay và đó là cảm giác đau khổ đến hững hờ. Cảm giác như Minh lúc này, vụng về muốn tìm lại nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Hay như cô bé Thảo Nhi, vì đã nuôi ảo tưởng quá nhiều về tình yêu đầu ấy mà ôm đau khổ. Chuyện tình cảm thật khiến con người ta trở nên rối trí. Ngay như một anh chàng thông minh cũng phải nhăn nhó khổ sở, một cô nàng bình thường ngây thơ vô số tội cũng trở nên phải nghĩ suy. À, còn một người nữa chứ. Cô nàng tomboy cá tính bạn của Thảo Nhi ấy, chẳng phải cũng vì chuyện này mà trở nên hấp tấp hơn bao giờ hết sao? Quang Thanh mải ngẫm nghĩ, môi nhếch lên cười nhẹ một nụ cười nửa miệng. Lát sau cậu lại lắc lắc đầu, đúng là tình yêu rất rắc rối!


    - Anh Thanh ơi, hình như có ai đó đi sau hai anh em mình.


    - Ừ. Anh biết rồi.


    Cậu ấy chẳng những đang đi theo sau mà còn cố gắng bám đuôi suốt từ quán kem về cơ. Chỉ có điều Thanh không muốn vạch mặt cậu ấy, chơi trò cút bắt này cũng thú vị lắm. Nhất là khi người đuổi theo là cậu ấy. Hiếm khi thấy anh chàng hotboy nổi tiếng của trường phải nhằng nhẵng theo đuôi người khác như vậy. Tất nhiên, người làm cho cậu ta như vậy không thể là ai khác ngoài Thảo Nhi. Đúng là với người con gái mình yêu thương thực sự vẫn khác, không thể đối xử qua quýt như những cô nàng khác được.


    - Em có muốn biết người đó là ai không?


    - Ơ, anh biết người đó là ai à?


    - Anh không biết. Nhưng bây giờ anh muốn biết.


    - ...


    “Két.” Xe dừng lại, người đi sau hốt hoảng, giật mình, má cậu ấy cũng trở nên đỏ bừng.


    - Cậu cũng vừa đi đâu về à?


    - À… ờ.


    Quang Thanh chủ động hỏi, Minh ấp úng trả lời. Chỉ có Thảo Nhi là ngơ ngác. Cô bé còn chưa biết phải làm sao thì Quang Thanh chủ động kéo tay người con gái bên cạnh mình nép sát hơn vào người cậu. Đúng lúc đó có một cơn gió thoáng qua, Minh rùng mình, mặt tái đi và bàn tay như nắm lại rất chặt.


    - Mình về nhé?


    - Vâng.


    Thanh quay sang nhẹ nhàng hỏi Thảo Nhi, cô nàng mơ hồ nhận ra trong ánh mắt Quang Thanh có gì đó đổi khác. Nhưng hiện thời không định hình nổi nên cô bé gật đầu rồi vâng khẽ. Lúc quay người lên xe Thanh, Thảo Nhi vẫn muốn ngoái đầu nhìn lại về phía Minh đang đứng. Cậu ấy đứng ở đó, trân người nhìn cảnh Thanh nắm tay Thảo Nhi đi về phía trước mà không nói không rằng. Khuôn mặt cậu cũng biến sắc, ánh mắt tối sầm lại. Chỉ có điều, những gì muốn nói với Thảo Nhi lại nghẹn ứ trong cổ họng, không thể cất thành lời.


    ***​


    Sau khi đưa Thảo Nhi về nhà, Thanh trở về với miền suy nghĩ của riêng mình. Cách mà Minh đang quay về chẳng phải đã sai lầm ngay từ những bước đầu tiên hay sao? Sẽ là một lần nữa khiến Thảo Nhi bị tổn thương khi cậu ấy ngang nhiên hẹn hò cùng một cô gái khác. Mà không may cô gái ấy lại là bạn cùng lớp của Thảo Nhi.
    Sẽ là một lần nữa khiến Thảo Nhi thất vọng khi cậu ấy thậm chí còn không dám lên tiếng níu kéo cô ấy, chỉ lẳng lặng đứng nhìn như một kẻ qua đường nhạt nhẽo. Và sẽ là một lần nữa khiến Thảo Nhi có niềm tin hơn cho quyết định chia tay của mình khi Minh tỏ ra xa cách.


    Thanh lẩm bẩm, ngồi trước màn hình máy tính, có những suy nghĩ rất mông lung mà cậu cũng không định hình nổi. Khi chợt nhận ra mình đã lo lắng quá nhiều cho câu chuyện của hai người này thì cũng mới nhận ra rằng mình hiện đang là người trong cuộc, sao có thể nghĩ cho đối phương nhiều đến thế? Tình cảm mà Thanh dành cho Thảo Nhi là gì? Cậu biết rất rõ rằng trái tim mình đập không bình thường khi bắt gặp dáng vẻ của cô bé ấy trong khu vườn nhỏ. Buổi chiều đó đã trở thành một hồi ức đẹp mà cậu cho rằng mình sẽ đóng vào khung kỉ niệm, dù không có được tình cảm của Thảo Nhi thì cũng mang theo trong suốt cuộc hành trình sau này. Riêng chuyện tình cảm, Quang Thanh nghĩ thoáng hơn so với nhiều người. Cậu chỉ cần được thấy người mình yêu hạnh phúc, vậy là quá đủ. Không nhất thiết phải luôn bên cạnh, không nhất thiết phải tỏ tường về nhau. Nhiều lúc Thanh cho rằng mình đang nuôi mơ mộng về thứ tình yêu hi hữu ấy. Nhưng với cách suy nghĩ của mình, cậu lại thấy nó chẳng có gì sai cả. Nếu như bây giờ, nhân lúc Thảo Nhi và Minh gặp chuyện, rất có thể sự xuất hiện của cậu sẽ làm cho chuyện tình của họ rẽ sang một hướng khác, và chính chuyện của cậu cũng như mở ra một trang sách mới. Nhưng hơn ai hết, Quang Thanh hiểu rằng tình cảm mà Thảo Nhi dành cho Minh không phải một sớm một chiều có thể tan biến hết được. Huống hồ đó còn là mối tình đầu. Những rung động đầu đời đâu dễ phai. Cứ cho là Thanh chấp nhận được việc Thảo Nhi giữ hình bóng Minh trong tim, nhưng yêu như thế chẳng phải rất khó chịu sao? Quang Thanh nghĩ vẫn nên giữ mối quan hệ tốt đẹp với Thảo Nhi như bây giờ. Không phải là tình bạn, không phải là anh em, nhưng chỉ cần hiểu, lắng nghe, quan tâm và chia sẻ là đủ. Cậu sẽ vui với niềm vui và hạnh phúc của cô bé ấy, sẽ buồn và đau khổ với nỗi buồn của cô bé ấy. Quang Thanh với tay tắt đèn để đầu giường đi ngủ, trước khi chìm vào giấc mơ trên môi cậu còn vương một nụ cười. “Này, đồ đáng ghét, trưa mai ở canteen nhé, không gặp không về. Kí tên: Áo xanh, giày Converse màu xanh lá!” Điện thoại để trên bàn học của Quang Thanh nhấp nháy đèn báo hiệu có tin nhắn mới. Tiếc rằng lúc này người con trai đã ngủ say.


    ***​
    Cùng thời điểm đó, Lê đang loay hoay trước màn hình máy tính, đèn phòng vẫn bật sáng choang. Cô nàng vừa tìm hiểu được số điện thoại của “kẻ đáng ghét”. Dám ngang nhiên xen vào chuyện của ông anh họ và nhỏ bạn thân thì quả là to gan quá đáng! Lê vẫn tức vụ đi ăn kem, rõ ràng là Lê ra tín hiệu như vậy rồi mà còn bị hai người đó gạt phắt đi, coi như người vô hình. Gì thì gì Lê cũng đâu phải kẻ cản đường đáng ghét? Thế nên cô tự tin mình sẽ hạ knock-out con người tên Quang Thanh kia. Nói đi thì cũng phải nói lại, mặc dù Quang Thanh ấy đáng ghét thật, nhưng… hình như cũng chưa có động tĩnh gì trong việc lấn lướt tình cảm của Thảo Nhi cả!?! Anh ta vẫn chỉ đơn thuần đưa Thảo Nhi đi học, thỉnh thoảng gọi đi ăn cùng, lúc thì trà sữa, khi thì dạo phố. Không tỏ ra ráo riết theo đuổi cho lắm! Cũng không thể quy chụp cho anh ta cái tội đục nước béo cò được.


    Lê ngồi vắt chân, tay xoa xoa cằm ra vẻ đăm chiêu. Vừa nghĩ vậy cô nàng đã xua tay. “Không thể nào, có thể là anh ta giả nai, đóng kịch thôi!” Con người có mưu cao sẽ là người đi những nước cờ chậm mà chắc. Càng những kẻ hấp tấp càng nhanh chóng nhận về phần mình sự thất bại thảm hại. Nghĩ vậy, Lê thấy cái tên Quang Thanh hiện lên trong đầu mình quay búa lua xua, cô nàng thấy ù cả tai, chán ngấy cái tên này và bản mặt đẹp trai thái quá của anh ta. Bực mình, cô nàng đứng phắt dậy, cầm mũi phi tiêu đồ chơi nhỏ xíu phóng vút một cái.


    “Phịch!” Mũi tên cắm trúng tiêu điểm, trên đó là bức ảnh Quang Thanh đang mỉm cười. Cái ảnh này là Lê đã lên mạng tải về trong một trang báo viết bài ca ngợi về giải thưởng gần đây của anh ta. Nhìn khuôn mặt “giả vờ” xởi lởi ấy khiến Lê hào hứng sắm ngay bộ phi tiêu về để chơi trong phòng, nhân lúc nhàn rỗi hoặc bực mình sẽ có trò vui để nghịch. Tất nhiên, trên bức ảnh kia, khuôn mặt tội nghiệp của Quang Thanh bị không ít những vết phi tiêu cắm vào làm thủng lỗ. Ấy vậy mà anh chàng điển trai ấy vẫn mỉm cười, nụ cười rất tươi.


    “Đồ hâm! Trúng mặt mà vẫn còn cười.” Lê bịt miệng, vừa nói xong câu ấy cũng tự nhiên thấy mình rất buồn cười. May là đêm rồi nên cả nhà đều đi ngủ cả, cô nàng thích chí, phóng thêm vài phát phi tiêu nữa rồi cũng cuốn chăn đi ngủ. Trước khi leo lên giường, Lê không quên lục tủ đồ và để ra một chiếc áo màu xanh, đặt bên cạnh một đôi giày Converse màu xanh lá.


    [​IMG]

    Canteen trường, điểm hẹn, Quang Thanh đứng yên một chỗ, trên tay cầm lon coca nhìn quanh. Thật là nhảm nhí nếu tin vào một lời hẹn của số lạ qua tin nhắn điện thoại lúc nửa đêm. Nhưng cậu biết chắc đó là ai, muốn gì, nên cũng không ngại ngần đi ra canteen. Dù sao thì cô gái này cũng rất thú vị. Thanh chưa từng nói chuyện trực tiếp với cô nàng này, chỉ vẻn vẹn mấy lần gặp khi cô nàng đi kè kè bên cạnh Thảo Nhi. Nhưng qua dáng dấp, cách nói chuyện thì đủ thấy cô nàng thuộc tuýp người bướng bỉnh, khó bảo và rất ngoan cố. Một khi đã theo đuổi chuyện gì nhất định sẽ không buông xuôi một cách dễ dàng.


    - Hey!


    - Chào em!


    Lê chạy lại, đập mạnh vào vai Quang Thanh một cái khiến cậu hơi giật mình. Khi quay mặt lại, Quang Thanh đã thấy Lê tắt ngấm nụ cười khi nãy, thay vào đó là bộ mặt hình sự có vẻ như đang cáu kỉnh. Lê nắm lấy tay Thanh, lồi xềnh xệch vào một tán cây gần đó, ấn vai cậu ngồi xuống ghế đá. Hất cằm, hỏi khẽ:


    - Chiều nay anh được nghỉ, đúng không?


    - Ừ. Có việc gì mà em…


    - Được nghỉ thì tốt. Anh em mình sẽ dùng buổi chiều nay để đàm đạo. Ok?


    Chưa kịp để Thanh nói hết câu Lê đã cướp lời, cũng chưa kịp để Thanh đồng ý cô nàng đã cười đắc thắng, cứ coi như sự im lặng của Thanh là đồng ý đi. Cô nàng hí hửng đâu biết rằng với một người vẫn lạnh lùng như Quang Thanh thì sự im lặng đồng nghĩa với việc trong đầu cậu hoặc đang nghĩ đến điều gì hoặc không quan tâm đến điều mà người nói vừa mới nhắc đến.


    - Đi nào!


    Lê lại chủ động kéo tay Thanh đứng dậy. Lần này, Quang Thanh vùng tay ra, vẻ mặt hơi khó chịu, đôi mày hơi chau lại.


    - Em đang làm trò gì thế?


    - Ơ.


    - Nắm tay con trai có phải là sở thích kì quặc của em không?


    - Ơ…


    Lê tròn mắt, há hốc mồm. Đến lúc này mới ý thức được rằng tay mình vẫn nắm chặt tay Quang Thanh. Phải rồi, bàn tay Lê lạnh ngắt, chỉ mới chạm vào một tí tẹo thôi mà bàn tay ấy đã ủ ấm cho tay Lê trở nên nóng nóng rồi. Lê hơi xấu hổ, nhưng với bản tính ngang ngạnh của mình, cô bé vẫn hất cằm lên, mắt mở to, dõng dạc tuyên bố.


    - Phải. Anh đoán đúng rồi đấy! Quả là thông minh.


    Nói rồi Lê tiếp tục lôi Thanh đi. Đến nước này thì Quang Thanh cũng thấy mình chịu thua trước cô nàng ngỗ ngược này. Thôi thì đằng nào cũng đã đến đây, đằng nào cũng là người mà cậu đoán, không sớm thì muộn cậu biết cũng sẽ có ngày Lê đối xử với cậu như thế này mà. Lê cứ kéo tay Thanh như vậy đi giữa sân trường, hai người đi đến khu vườn nhỏ đằng sau trường, nơi này vẫn là địa điểm đẹp nhất được các cô cậu học sinh thường xuyên lui tới. May mắn là giờ đang trong tiết học nên cả trường hầu như im ắng, chỉ một số ít bạn học sinh được nghỉ buổi chiều như Quang Thanh ra đây ngồi ôn bài. Quang Thanh chắc mẩm rằng cô bé này trốn học để thu xếp buổi gặp mặt này. Nếu không có chuyện quan trọng chắc chắn cô bé không phải phí công vô ích như vậy.


    - Ở đây được rồi. Anh ngồi xuống đi!


    Lê nhanh chóng buông tay Quang Thanh ra, chỉ xuống ghế đá rồi ra lệnh cho cậu ngồi xuống. Do kéo một sinh vật sống trên dưới 60kg đi vòng quanh trường có phần miễn cưỡng nên Lê khá mệt, hai bầu má cô bé ửng hồng vì nóng, lấy tay phẩy phẩy liên hồi.


    - Được rồi, em có chuyện gì muốn nói với anh à? Sao lại phải cầu kỳ thế này? Nói chuyện ở canteen cũng được mà.


    Thanh ngồi xuống, nói mà không nhìn vào mắt Lê, tay khoanh lại trước ngực. Lê vẫn đứng, thở hơi nhanh vì còn mệt, nhưng giọng nói có phần nhanh nhẹn, không hổ danh là người dám chọc vào tảng băng cực Bắc: Hồ Quang Thanh.


    - Em muốn nói, anh hãy tránh xa Thảo Nhi ra!


    - Sao anh lại phải tránh xa Thảo Nhi?


    - Vì em là bạn thân của Thảo Nhi.


    - Chỉ vậy thôi à? Em làm anh thất vọng rồi.


    Quang Thanh nhìn chăm chú vào sự thay đổi sắc mặt của Lê. Cô bé hơi mím môi, nhịp nói chững lại một chút có vẻ dè chừng. Nụ cười hơi nhếch mép của Thanh như chế giễu. Câu nói cuối cùng chẳng phải như muốn cô bé thôi vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề hay sao? Rõ ràng Lê rất thông minh, rất nhanh nhạy.


    - Tất nhiên không đơn giản như vậy. Nhưng người thông minh là người biết cho đối phương đường lui.


    - Em đang cho anh đường lui?


    Quang Thanh bỗng thấy việc đấu khẩu với cô bé này cũng khá thú vị. Lê đứng đối diện với băng ghế đá, trước mặt Quang Thanh, mắt vẫn mở to, má hây hây hồng, giọng điệu hơi nhanh nhưng lanh lảnh rất rành mạch chủ ý của mình. Cộng thêm cái động tác chống hai tay vào hông của Lê nữa, vô tình, Quang Thanh thấy mình nên nhún nhường một bước.


    - Anh có cảm tình với Thảo Nhi. Anh biết mình cần phải làm gì.


    - Em e rằng anh không thể đạt được điều mình muốn đâu. Vì thực sự người mà Thảo Nhi thích không phải là anh.


    Lần này cô bé có vẻ điềm đạm hơn, nói chậm lại, mắt cũng thôi nhìn trực diện vào Thanh. Lê nhìn ra xa, tay buông xuống và ngồi lại băng ghế đá, cùng với Thanh.


    - Thật ra, em là em họ của Minh. Em không ghét Minh như cách em vẫn thể hiện. Tất nhiên, Thảo Nhi không biết. Nó ngốc mà!


    - …


    - Khi mà anh Minh và Thảo Nhi có chuyện, em luôn là người giúp hai người bọn họ trở nên hòa hợp hơn. Vì em biết, họ thực sự là của nhau.


    - …


    Lê nói những câu rất thật, cô nàng cắn môi, mắt không dám liếc nhìn sang Thanh vì bộ dạng lúc này giống như một cô mèo con bị hắt nước ướt sũng vậy. Tự nhiên, trước ánh mắt của Quang Thanh, cô bé cảm thấy mình như bị tan chảy. Tan chảy một cách kỳ lạ. Cái phong thái của “bản cô nương” đã không còn nữa, cái ý định nắm tay lại đập lung tung cũng không còn nữa. Chỉ là tự nhiên thấy mình trở nên ngượng ngùng trước ánh nhìn ấy. Đôi má chẳng hiểu vì vẫn còn dư âm của công cuộc lôi kéo vừa rồi nên ửng hồng hay vì một lý do nào khác.


    - Anh biết.


    - Anh biết?


    Quang Thanh buông một câu thản nhiên. Dáng vẻ của Lê thay đổi chóng mặt. Kể cả là có cơn gió lạnh thổi qua đây thì người trúng gió chắc chắn không phải là Lê rồi, cô bé vốn rất mạnh mẽ kia mà, hơn nữa lại ăn nói lưu loát, chẳng có vẻ gì của một người bị trúng gió cả.


    - Nhưng chuyện tình cảm thực sự rất phức tạp. Không phải muốn là được, cần là có và cho đi là sẽ được đáp lại đâu em ạ.


    Lần này Quang Thanh quay sang nhìn trực diện vào đôi mắt đang mở to vì ngạc nhiên của Lê.


    - Thực sự anh thích cái thái độ vô tư lự của em khi em giúp Thảo Nhi và Minh. Rõ ràng chuyện này không liên quan gì đến em, đúng không? Nhưng em vẫn cố gắng làm nội giám để giúp Minh, cậu ấy thật tốt số.


    - Ý anh là em đúng là kẻ vô duyên, đi xen vào chuyện của người khác à?


    Lê hỏi lại.


    - Là em thích nghĩ như thế đấy nhé!


    Quang Thanh nháy mắt, buông một câu nói hờ hững rồi quay mặt đi.


    - Chỉ có điều, một khi anh thích thì dù em cố đến mấy cũng không cản được. Có chăng là nên cầu mong cho anh… đừng thích nữa. Dù hơi khó nhằn nhưng cũng còn khả quan hơn nhiều.


    Nói rồi Quang Thanh đứng dậy và đi thẳng. Lê ngồi trơ lại ghế đá một hồi, ngẫm nghĩ về những gì cậu vừa nói. Tự nhiên bao dũng khí hừng hực trước khi xông trận tiêu tan đâu mất. Ánh mắt lúc này của Lê đúng kiểu cô mèo ướt nước, buồn bã, hơi vô vọng và thoáng lo âu. “Liệu có phải mình đã làm một chuyện điên rồ không?” Bầu trời một chiều đông có phần hơi u ám, cái gam màu xám xịt như tâm trạng rối bời của Lê lúc này. Chính bản thân cô bé cũng thấy mình không có vẻ như một đứa vốn ngang ngạnh và hiếu thắng nữa, tự nhiên thấy chùn bước. Không phải là vì không muốn Minh với Thảo Nhi êm xuôi, mà vì con người đó tự nhiên không còn đáng ghét nữa. Và cũng tự nhiên, Lê đưa tay lên ngực trái lắng nghe “nó” đang đập thình thịch. Có vẻ như không ổn thật rồi. Chẳng ai đánh địch mà lại đi tương tư chính kẻ địch cả. Bất ổn, bất ổn!!!


    Lê lắc lắc đầu, chạy một mạch ra nhà xe rồi phóng xe về nhà ông anh họ. Tất nhiên, trên đường đi có lướt qua Quang Thanh vì nhà cậu ấy và nhà Minh đều đi cùng một con đường mà. Nhưng khi lướt qua, cô nàng chỉ liếc nhòm rồi “hứ” một cái, sau đó chạy thẳng, không có ý định hùng hổ với anh chàng này nữa.


    Minh ngồi tỉ mẩn gấp những ngôi sao giấy màu lấp lánh. Có một chiếc lọ thủy tinh tròn tròn xinh xinh đang đợi chờ những ngôi sao giấy này. Chưa bao giờ công việc tưởng chừng như là thú vui của đám con gái lại khéo léo níu kéo Minh ngồi tại giường một cách ngoan ngoan như bây giờ. Vừa mấy phút trước, hội bạn đã alo rủ rê đi đá Pes, mấy ngày trước khi được nghỉ Tết nên mấy thằng hào hứng lắm. Nhưng với cậu chàng hotboy này thì không lấy gì làm hứng thú. Có những điều tâm sự ngổn ngang mà cậu không thể giải quyết bằng cách giết thời gian ở quán game được. Mọi lần vẫn có Lê cứu bồ, cô em họ có phần hấp tấp nhưng vẫn đủ khéo để lôi Minh ra khỏi những rắc rối. Lần này khác hẳn, rõ ràng là chính cô bé cũng bị kéo cho trôi tuột vào chuyện này mà.


    - Minh ơi, Lê sang chơi này con!


    Tiếng mẹ vọng lên từ tầng dưới. Minh bất giác giật mình. Đúng là rất thiêng. Không hổ danh là em gái của Minh, vừa mới nhắc đó đã đến ngay được. Minh xoa hai tay vào nhau, mắt hơi ánh lên niềm vui, vừa nhìn vào những tờ giấy màu chờ gấp cậu vừa thấy có tia hy vọng le lói. “Cạch!”


    - Anh!!!


    - ???


    Minh biết ngay phản ứng đầu tiên của Lê sẽ là như thế mà. Mở cửa, mở luôn hết công suất của cái loa phát thanh, réo tên Minh đến chói tai.


    - Anh đang làm gì thế?


    Lê quay ngoắt sang một thái độ khác khiến Minh không khỏi giật mình. Sau tiếng gọi như còi tàu ấy, cô nàng bẽn lẽn lại gần cậu, ngồi xuống giường, mở to mắt nhìn những tờ giấy màu và cất giọng hỏi nhỏ nhẹ. Tự nhiên Minh thấy rùng mình, chẳng thà cứ để cô em gái đanh đá cá cầy như mọi khi thì cậu còn thấy dễ chịu, bất chợt thay đổi tính khí thế này khiến Minh không tài nào thích ứng kịp.


    - Này, em bị ma bắt hồn à?


    - Cái gì cơ?


    Lê trợn tròn mắt lên, giơ nắm tay lên dứ dứ vào mặt Minh ra vẻ đe dọa.


    - Anh dám bảo em thế à?


    Minh cười mỉm, không để ý đến sắc mặt cô bé nữa. Khỏi cần tra hỏi thì cũng thấy cái sự e thẹn “rất con gái” chình ình trên mặt nó rồi, hai má hây hây hồng, miệng hơi nhếch lên như một nụ cười duyên nhưng vì còn mải đe dọa Minh nên mới cố tỏ ra vẻ nghiêm trang.


    - Thôi đi, anh biết tỏng. Rốt cuộc là giúp cho chuyện của anh nhưng cũng là lo cho chuyện của em. Có đúng không?


    - Đừng đùa em!


    - Ai đùa? Thừa nhận đi Đan Lê cô nương ạ.


    “Phịch!” Một cái gối không cánh mà bay đến đáp trúng đầu Minh, làm ngôi sao giấy trên tay cậu rơi xuống. Minh nhăn nhó.


    - Này, anh nói thật nhé! Em mà cứ giữ cái tính khí đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà như thế thì cậu Quang Thanh ấy không thèm để ý đến em đâu!


    “Phịch.”


    - Anh ta dám!


    Thêm một cái gối nữa, lần này lực ném cái gối nhẹ hơn, giống như một hành động để tảng lờ đi sự ngại ngùng trên khuôn mặt Lê mà thôi. Cô bé giả vờ.


    - Anh ta làm sao mà lọt vào mặt xanh của em được. Người lạnh lùng, khô khốc, ngụy quân tử. Đáng ghét!


    Lê kể lể một thôi một hồi, thái độ trút giận của cô bé lại một lần nữa bộc lộ điểm yếu của chính mình. Minh chỉ mỉm cười, tiếp tục với công việc gấp sao của mình, biết rằng nếu trêu cô em thì không biết sẽ nhận hậu quả như thế nào. Thật ra Minh hiểu rất rõ Lê, cô bé tỏ ra mạnh mẽ như vậy là bởi vì có một cô bạn gái yếu đuổi như Thảo Nhi, vì Lê mong muốn được bảo vệ cho bạn của mình nên luôn tỏ ra mạnh mẽ như thế. Dần dần trở thành cá tính của cô bé luôn, khó mà thay đổi được. Tuy nhiên, cô em họ của Minh cũng rất đáng yêu. Cô bé có những cảm nhận rất con gái và khi biểu hiện ra thì nửa ngượng ngùng nửa không. Có không ít anh chàng cùng khối 11 tán tỉnh Lê, nhưng hầu như không ai lọt vào mắt xanh của cô nàng. Sau sự việc này, dường như sự xuất hiện vô tình của Quang Thanh lại khiến tim cô nàng đập loạn nhịp. Bề ngoài thì Lê nói cứng vậy thôi, chứ thực sự chắc chắn cũng ít nhiều có cảm tình với cậu ấy.


    - Được rồi, được rồi. Thế rốt cuộc là cô muốn gì nào? Tôi đang bận lắm nhé!


    - Ơ hay. Anh đuổi khéo em à? Không muốn tiếp em à?


    Lê lườm cho Minh một cái sắc lẹm. Minh nhún vai, chỉ vào đám giấy màu nằm ngổn ngang trên gường.


    - Đây. Chăm chỉ làm để chuộc lỗi với nàng. Trong thời gian chờ đợi quân sư đến thì tôi nghĩ ra cách này đấy! Hơi sến, nhưng chắc hiệu quả.


    Minh nháy mắt, Lê táy máy, nhấc một ngôi sao màu xanh lên, mở ra đọc dòng chữ ghi trên tờ giấy gấp sao đó. Đọc xong, Lê cười phá lên.


    - Haha, sến! Không phải là hơi sến mà là quá sến! Nhưng mà anh Minh này, em duyệt, em duyệt nhé!


    Lê ôm bụng cười, đập đập tay xuống giường rồi lại giơ tay ra hiệu OK, ngón tay cái giơ lên làm Minh đỏ bừng mặt.


    - Tại không thấy tin tức hay chiêu trò gì của em nên anh quyết tâm tự mình cứu lấy mình. Còn cười cợt anh nữa.


    Lê im bặt, không cười Minh nữa. Tự nhiên cô bé lại thấy cô bạn Thảo Nhi của mình hạnh phúc. Ít nhất cũng có một chàng trai vì Thảo Nhi mà ngồi trong nhà gấp sao, viết điều ước, lời xin lỗi, lời tâm sự này nọ… mặc dù bình thường Lê thấy mấy trò này rất rất phi thực tế, nhưng quả thật nếu có anh chàng nào làm thế này với Lê thì chắc cô bé cũng cảm động rớt nước mắt.


    - Anh à, em tin là Thảo Nhi sẽ cảm động. Với một người bình thường vốn chiêu này đã rất hiệu quả, huống hồ với một người vô tâm tắc trách như anh. Anh yên tâm đi! Em giúp anh.


    Lê đập đập vào vai Minh, trong giọng nói của cô bé có ít nhiều sự cảm động mà Minh có thể nhận thấy. Cậu mỉm cười, thầm nghĩ: “Em tôi tương tư rồi!”

Similar Threads: yêu chàng
Diễn đàn Tiêu đề Date
Tình Yêu - Bạn Bè Em yêu anh, chàng trai bồng bềnh ạ! (Kì cuối) 23/5/12
Tình Yêu - Bạn Bè Em yêu anh, chàng trai bồng bềnh ạ (Kì 2) 23/5/12
Tình Yêu - Bạn Bè Em yêu anh, chàng trai bồng bềnh ạ! (Kỳ 1) 23/5/12
Tình Yêu - Bạn Bè Con gái có nên yêu “chàng” ít tuổi hơn mình? 2/12/11
Tình Yêu - Bạn Bè Chọn lọc status tình yêu buồn sau khi chia tay cực cảm động 12/9/16