1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Toàn Quốc Chàng trai khuyết tật ngày chạy xe ôm miễn phí, tối đi học xe ba banh thuong binh

Thảo luận trong 'Mua Bán Điện Thoại' bắt đầu bởi Minh thy Oxz, 21/3/14.

Lượt xem: 127

  1. Minh thy Oxz

    Minh thy Oxz Thành Viên Mới

    Tham gia:
    1/1/14
    Bài viết:
    28
    Được thích:
    0
    Tín dụng:
    0
    Nơi ở:
    Kiên Giang
    Để có tiền đi học, Ý đã đi bán vé số suốt 13 năm liền. Hiện là thành viên trong đội xe người khuyết tật, sau giờ học, Ý vẫn chạy xe ôm miễn phí chở những người khuyết tật đi lại. Phạm Như Ý (26 tuổi) đang là thành viên trong đội xe ba bánh cho người khuyết tật. Sau giờ lái xe, Ý lại đến trường ĐH KHTN TP.HCM (Q.5, TP.HCM) để học về thiết kế đồ họa.
    [​IMG]

    Phạm Như Ý và chiếc xe ba bánh để chở người khuyết tật miễn phí.Sinh ra tại một làng chài ở Phú Yên, chàng trai Phạm Như Ý chỉ có một cuộc sống bình thường cho đến năm 3 tuổi. Năm ấy, một cơn sốt làm đôi chân bị teo lại đã khiến cuộc sống của Như Ý không còn được như ý. Chấp nhận đôi chân bị teo cơ, Ý tập làm quen với đôi nạng gỗ. Nhà nghèo, bố mất sớm, những chuyến đi biển của mẹ và anh không đủ trang trải cuộc sống cho cả năm anh em. Nhưng Ý vẫn cố gắng chăm chỉ học tập. Cậu thường xuyên là học sinh giỏi, nhận các giải thưởng cấp tỉnh. Xe ba banh thuong binh
    Suốt 5 năm trời, Như Ý đến lớp trên đôi chân của người bạn thân cùng xóm. Nhưng đến lớp 6 thì chuyển trường, bạn không thể đưa Ý đi học được vì xa. Bỏ học gần một năm trời, bạn bè trong lớp vận động Ý quay lại bằng cách luân phiên chở đi học. Nhưng cũng chỉ được một thời gian, Ý lại phải nghỉ. Lần này Ý nghỉ thật. Anh tâm sự: “Mình cũng muốn đi học lắm, đó là niềm vui cuộc sống của người khuyết tật. Nhưng cả nhà đi biển hàng tháng trời thì đâu có ai đưa đón được, bạn bè cũng không thể nên đành phải nghỉ”.
    Xe ba banh thuong binh Việc học đứt gánh giữa đường, Ý ở nhà xay bột gạo kiếm tiền phụ mẹ và bắt đầu nghĩ đến chuyện Nam tiến. Năm 13 tuổi, Ý theo người quen vào Sài Gòn bán vé số vì “nghe nói Sài Gòn đẹp, dễ kiếm tiền nên xin mẹ cho vô”, Ý nói. Thời gian đầu, Ý sống tại đại lý. Đêm hay ngày, chàng trai khuyết tật vẫn len lỏi mọi ngóc ngách Sài Gòn để bán . “Lắm lần tủi hờn vì bị cướp vé số nên thấy mình bất hạnh quá. Tuy nhiên, nhìn những người khác còn khó hơn nên lại tự nhủ hãy lạc quan lên”, Ý tâm sự.
    Bán được một thời gian, Ý tích góp đủ tiền mua chiếc xe lăn. Có xe, Ý tự đi bán mà không phải nhờ người khác chở nên tiền lời cũng nhiều hơn. Ý sống tiết kiệm để có tiền gửi về cho nhà và đi học tiếp.