1. Xin lưu Ý! Các thành viên vui lòng kiểm tra lại bài trùng lặp của mình và xóa chúng ngay khi đó. (Mỗi thành viên hãy dành 5 phút thời gian của mình để kiểm tra lại các lỗi đăng bài trùng lặp trước đây và xóa chúng khỏi diễn đàn). BQT xin được gửi lời cám ơn trân thành tới các thành viên!

Câu chuyện hai bát mỳ và lòng tự trọng

Thảo luận trong 'Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống' bắt đầu bởi olalaoh, 21/1/13.

Lượt xem: 328

  1. olalaoh

    olalaoh Thành Viên Mới

    Tham gia:
    21/1/13
    Bài viết:
    2
    Được thích:
    1
    Tín dụng:
    0
    Nơi ở:
    cam ranh

    Bạn có biết vì sao bạn tức giận khi bị xúc phạm? Bạn có biết vì sao bạn đánh người khác khi người thân, bạn bè của bạn bị người khác lôi kéo, dụ dỗ vào những cuộc chơi tàn phá nhân phẩm và con người?


    Đó không đơn thuần chỉ là cảm xúc nhất thời mà đó là lòng tự trọng cá nhân của chính bạn! Nó đang lên tiếng để bạn bảo vệ chính mình và người thân không bị các thế lực xấu tấn công và làm hại!


    Câu chuyện hai bát mỳ và lòng tự trọng
    Nhiều người trong cuộc sống chấp nhận làm những điều xấu xa, ích kỷ họ để cho bản thân mình bị vấy bẩn vì tiền tài danh vọng! bạn có biết vì sao người ta thường so sánh lòng tự trọng và cái phong bì không? Bởi vì ngày nay có quá nhiều người đánh mất lòng tự trọng của bản thân vì miếng cơm, manh áo! Những người giơ tay lấy tiền của những người đi xin việc là những người thiếu tự trọng nhất trên đời! Họ không biết sinh viên mất bốn năm dùi mài trên giảng đường đại học, tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền bạc mà đến khi ra trường vẫn phải chạy vạy lo lót để có được chỗ làm! Khoản nợ 50-70 triệu cho chỗ làm của họ bao giờ mới trả xong? Vì sao lại có những người thiếu tự trọng đến như vậy! Vì cơm áo ư? Họ đâu có thiếu, cái thiếu đó chính là nhân phẩm con người!

    Tự trọng là gì: đó là không bao giờ để nhân phẩm ta và người quanh ta bị hạ thấp, vấy bẩn. Nhưng có quá nhiều người bị vấy bẩn bởi những vật chất! Hạ thấp lòng tự trọng để có cuộc sống xa hoa, phè phởn! Họ có nghĩ đến những người nai lưng cung phụng tiền bạc cho họ! Loại người để nhân phẩm bị vấy bẩn đó, lịch sử ghi lại không biết bao nhiêu mà xuể!

    Thế nhưng cũng có những người trong cuộc sống bình thường cũng không giữu được chút tự trọng cho bản thân! Chỉ vì ham muốn tầm thường mà đánh mất lòng tự trọng của mình, bị người khác sỉ vả và coi thường liệu họ có dám ngước mặt nhìn những người họ đã làm hại? Điều này còn tùy thuộc vào nhân phẩm và lương tri của họ! Những kẻ không có lương tri thì cũng không có lòng tự trọng càng không bao giờ nói đến hai chữ nhân phẩm!

    Bởi vì họ đã đánh mất chúng trong cuộc đời của mình, vì tiền tài, địa vị và danh vọng! Có người vì lòng tham vì dục vọng thấp kém! Tựu chung lại đều là những người không còn được người khác tôn trọng vì họ đau tôn trọng chính mính!

    --

    Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.

    Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.

    Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”. Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha.

    Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”.

    Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức, bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thêm thịt bò.” Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”. Cậu con trai mỉm cười, không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.

    Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò được viết trên bảng giá của cửa hàng.

    Có thể hiểu lòng tự trọng là những quan điểm, suy nghĩ của bạn về chính bản thân mình dựa trên thái độ của bạn đối với:

    - Giá trị bản thân.
    - Công việc bạn đang làm.
    - Những thành tựu bạn đạt được.
    - Suy nghĩ của bạn về người khác.
    - Lý tưởng sống.
    - Vị trí của bạn.
    - Những điều bạn có thể đạt được trong tương lai.
    - Điểm mạnh và điểm yếu của bạn.
    - Địa vị xã hội và mối quan hệ của bạn với mọi người.
    - Sự tự lập hay khả năng đứng vững trên đôi chân của mình.

    Thế nào là lòng tự trọng thấp?

    Lòng tự trọng thấp xuất phát từ việc bạn thiếu thái độ tích cực về một trong những điều trên đối với chính mình. Chẳng hạn: bạn không đánh giá cao công việc mà bạn đang làm hay bạn cảm thấy sống không có mục đích và lí tưởng.

    Thế nào là lòng tự trọng cao?

    Tự trọng cao thì ngược lại, Đó là một nhân tố tất yếu trong cuộc sống của bạn. Một khi biết tôn trọng bản thân, bạn sẽ cảm thấy tự tin, hạnh phúc và vững tin vào chính mình. Không những thế, đó còn là động lực mạnh mẽ cho bạn tiến bước và gặt hái thành công. Chính vì thế lòng tự trọng là một nhân tố quan trọng và là nền tảng định hình thái độ lạc quan của bạn về cuộc sống.

    Người thiếu lòng tự trọng luôn dựa vào những điều họ đang làm trong hiện tại để nhìn nhận, đánh giá mình. Họ luôn cần những kinh nghiệm từng trải để dung hòa những cảm giác và suy nghĩ tiêu cực, những điều luôn ám ảnh họ. Và thậm chí, cảm xúc vui vẻ thì cũng chỉ là nhất thời.

    Người biết tôn trọng bản thân luôn có khả năng nhận xét, đánh giá mình một cách chính xác trong bất cứ trường hợp nào. Điều này có nghĩa họ luôn biết rõ đâu là điểm mạnh, điểm yếu của mình, đồng thời thừa nhận giá trị bản thân mà không cần điều kiện.

    Lòng tự trọng có từ đâu?

    Lòng tự trọng hình thành và phát triển trong suốt cuộc sống khi chúng ta hình thành trong đầu hình tượng về chính mình bằng những trải nghiệm với mọi người và hoạt động xung quanh chúng ta. Những trải nghiệm trong thời thơ ấu đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành nên lòng tự trọng. Khi lớn lên, thành công hay thất bại, ngay cả cách đối xử của gia đình, bạn bè, thầy cô đối với bạn… đều tác động trực tiếp và góp phần hình thành nên lòng tự trọng của mỗi người.

    Lòng tự trọng chủ yếu được phát triển trong thời thơ ấu

    Các yếu tố ảnh hưởng đến sự hình thành lòng tự trọng của trẻ: trẻ được khen thưởng; được lắng nghe; được người khác tôn trọng khi giao tiếp trò chuyện; sự quan tâm, âu yếm của gia đình, và thành công trong học tập hay vui chơi thể thao. Một yếu tố không thể thiếu là đó là một người bạn đáng tin cậy.

    Sự thiếu lòng tự trọng

    Những trải nghiệm trong thời thơ ấu có thể dẫn đến sự thiếu lòng tự trọng của trẻ, bao gồm: bị chỉ trích gay gắt, thậm tệ; bị la mắng đánh đập hoặc không được quan tâm chăm sóc; bị người khác nhạo báng, chế giễu, đùa cợt…, gia đình đòi hỏi trẻ phải luôn tốt về mọi mặt. Đồng thời sự thất bại trong học tập, thể thao cũng là yếu tố dẫn đến thái độ tiêu cực của trẻ đối với bản thân.

    Mọi người cho rằng, những người thiếu tự trọng, một khi đã thất bại trong lĩnh vực học tập, vui chơi… cũng có nghĩa là hoàn toàn thất bại về tất cả.

    Nội tâm của bạn nói lên điều gì? (tiếng lòng)

    1. Những kinh nghiệm, điều từng trải của bạn mặc dù ít khi được nghĩ đến nhưng vẫn tồn tại và dần trở thành lời nói nội tâm của bạn.

    2. Mỗi người có "cách lắng nghe” tiếng lòng mình khác nhau nhưng nó diễn tả cùng một nội dung, lặp lại những thông điệp ban đầu..

    Đối với người có lòng tự cao, lời nói của họ luôn khách quan và làm yên lòng người khác. Nhưng người thiếu tự trọng thì ngược lại, lời nói nội tâm của họ sẽ trở thành những lời chỉ trích cay độc đoán, lời phê bình hay thậm chí làm giảm uy tín, giá trị của những điều họ đạt được.

    Ba kiểu người thiếu lòng tự trọng : Hầu hết chúng ta đều có ý niệm về sự thiếu lòng tự trọng, nhưng để nhận ra nó thì không dễ tý nào. Thông thường, người thiếu tự trọng thuộc 3 loại người sau đây:

    1. Kẻ lừa đảo: Bề ngoài họ tỏ vẻ hạnh phúc, thành công nhưng bên trong họ luôn sợ hãi vì những thất bại của mình. Họ cần sự thành đạt để che dấu sự tự cao giả tạo và điều này biến họ thành kẻ luôn cầu toàn, do dự và thích ganh đua.

    2. Kẻ nổi loạn: Cố gắng chứng minh mình có quan điểm, thiện chí như bao người khác, đặc biệt là những người có vai vế, quyền lực; cuộc sống đầy những bực bội vì cảm giác "chưa đủ". Đối với họ, những lời phán xét hay chỉ trích của người khác không làm tổn thương họ, do đó họ trở thành kẻ chỉ trích người khác quá đáng, vi phạm luật thậm chí muốn chống đối kịch liệt.

    3. Kẻ bại trận: Hành động một cách ngớ ngẩn, vô ích để chống lại mọi thứ rồi chờ người khác đến giải cứu; tỏ vẻ đáng thương hại hay vẻ thờ ơ nhằm trốn tránh trách nhiệm thay đổi cuộc sống chính mình; luôn luôn trông chờ vào sự hướng dẫn của người khác do đó trở thành người thiếu quyết đoán, khó thành đạt và hay ỷ lại.

    Hậu quả của việc thiếu lòng tự trọng

    Thiếu lòng tự trọng có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng sau :

    1. Luôn cảm thấy cố đơn, lo lắng, căng thẳng và nguy cơ mắc chứng trầm cảm cao.

    2. Gặp rắc rối với bạn bè cũng như trong các quan hệ khác.

    3. Giảm sức học và hiệu quả làm việc.

    4. Dễ thất bại và dễ bị tổ thương do nghiện rượu và thuốc lá.

    5. Tệ nhất là, những hậu quả này khiến họ trở nên mặc cảm với bản thân, tinh thần ngày càng sa sút, thậm chí có hành vi gây hại đến cả bản thân mình.

    Với chúng ta dù là ai hãy sống và giữu lại chút tự trọng cho chính mình để còn được người khác tôn trọng! Nếu sống trong cảnh giàu sang nhung gấm nhưng bên cạnh không có ai thực sự tôn trọng và yêu thương mà chỉ có những kẻ xun xoe nịnh hót, lợi dụng thì cuộc đời đó chẳng có chút ý nghĩa nào cả! Thế nên đừng bao giờ đánh mất lòng tự trọng của bản thân! Có nó bạn sẽ không bao giờ để bản thân và những người bạn yêu thương bị xúc phạm và vấy bẩn nhân cách!

    Tổng hợp
    Administrator thích bài này.
Similar Threads: Câu chuyện
Diễn đàn Tiêu đề Date
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống Câu chuyện về Ếch và Ốc sên 1/4/13
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống Câu chuyện về cái chảo rán 1/4/13
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống Thay đổi để thành công - Từ câu chuyện con ếch bị luộc đến sự cần thiết phải thay đổi. 10/7/12
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống Câu chuyện hai bát mỳ và lòng tự trọng 2/2/13
Tâm Lý- Nghệ Thuật Sống Một vài câu hỏi về tránh thai mà những nữ giới cần phải biết 28/9/16